◎ Tin tức tốt ◎
Rõ ràng cửa sổ của ký túc xá đều đã được đóng chặt nhưng Vân An vẫn cảm thấy sau lưng có một luồng gió lạnh lùa qua, mang theo cái gì đó âm u rợn người.
Trong không gian yên tĩnh của ký túc xá, Vân An gần như có thể nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập vì lo lắng. Cậu chợt mở to mắt, nhìn thấy khuôn mặt Sở Nguyệt bỗng biến sắc. Hơi thở của cô trở nên gấp gáp, như người đang chết đuối cố hít lấy không khí khiến Vân An không thể không lùi lại một chút.
Bất ngờ, khuôn mặt thanh tú của Sở Nguyệt lại trở nên dịu dàng. Cô vén tóc dài ra sau tai rồi nói nhỏ nhẹ: "Vân An, làm cậu sợ rồi phải không? Đừng lo, chỉ cần cậu giữ khoảng cách với Hoa Cương và Lâm Lương, họ sẽ không làm gì cậu đâu."@ThThanhHinVng
Nhìn thấy Sở Nguyệt quay lại vẻ bình thường, Vân An thở phào nhẹ nhõm. Cậu đặt tay lên ngực và thở hổn hển. Lúc nãy cậu thực sự đã có chút sợ hãi.
"Có phải vì thế mà họ bắt nạt cô không?" Vân An cau mày hỏi.
Sở Nguyệt nhẹ nhàng gật đầu, đôi mắt hiện lên chút buồn bã.
Vân An hé miệng, không biết phải an ủi cô thế nào. Những tổn thương đã xảy ra, dù có nói bao nhiêu lời cũng không thể làm lành.
Chỉ có người trong cuộc mới hiểu được vết thương ấy sâu và đau đớn đến nhường nào.
"Cảm ơn cô đã nhắc nhở, tôi sẽ chú ý." Vân An nghiêm túc nhìn Sở Nguyệt và nói.
Sở Nguyệt gật đầu, dường như nhớ ra điều gì đó, cô do dự một lúc rồi nói với Vân An bằng ánh mắt dịu dàng: "À... Lâm Lương, nếu được, tốt nhất cậu không nên tiếp xúc nhiều với anh ta."
"Tại sao?"
Gương mặt Sở Nguyệt dưới ánh trăng bạc bỗng trở nên tái nhợt. Cô nuốt nước bọt rồi khó khăn nói: "Anh ta... anh ta là một kẻ lăng nhăng, đời sống cá nhân rất bừa bãi, trong đoàn kịch đã hẹn hò với rất nhiều người."
Sở Nguyệt cúi đầu xuống, Vân An không thể nhìn rõ biểu cảm của cô.
"Nếu cô thân thiết quá với anh ta, cậu sẽ bị tổn thương."
Vân An gật đầu mà không thật sự hiểu hết mọi chuyện. Trong lòng cậu đoán rằng, trong cái thế giới mà cậu đang ở, có lẽ Lâm Lương được thiết kế để đóng vai một tay sát gái trong đoàn kịch và môi trường xung quanh đầy rẫy sự bất ổn, điều này mới khiến Sở Nguyệt cảnh giác với anh như vậy.
Tuy nhiên, đó chỉ là cách mà thế giới này được xây dựng, còn thực tế Lâm Lương cũng giống như cậu, chỉ là một người chơi mà thôi. Nhưng cậu không thể nói điều này với Sở Nguyệt.
Đêm đã khuya, cả hai không nói thêm gì nữa. Sau khi rửa mặt, Vân An lên giường nằm.
Cậu nghĩ rằng sau bao nhiêu chuyện đã xảy ra đêm nay, sẽ rất khó mà ngủ được nhưng không ngờ vừa chạm vào gối, cậu đã ngủ thiếp đi. Trước khi chìm sâu vào giấc ngủ, cậu mơ hồ nghĩ rằng tiếng hát dưới tầng không biết đã dừng lại từ khi nào.@ThThanhHinVng
Một đêm không mộng mị nhưng sáng sớm, Vân An bị đánh thức bởi tiếng ồn ào bên ngoài cửa.
Cậu dụi mắt, chậm rãi ngồi dậy trên giường và theo bản năng nhìn sang giường bên cạnh nhưng Sở Nguyệt đã không còn ở đó, có lẽ cô đã dậy sớm đi tập luyện.
Giường của cô được xếp chăn gối rất ngăn nắp, như thể không ai từng ngủ ở đó.
Vân An nhìn vào điện thoại, chỉ mới 8 giờ sáng nhưng dưới tầng đã có tiếng ồn ào, âm thanh ầm ĩ như sóng biển dồn dập.
Bỗng nhiên, cậu chợt nhận ra rằng, có lẽ đã có chuyện gì xảy ra.
Bất chấp mọi thứ, Vân An vội vàng thay quần áo, chỉ rửa mặt qua loa rồi mở cửa bước ra ngoài. Ở cầu thang tầng hai, cậu gặp Hoa Cương đang chuẩn bị xuống lầu.
Hai người đi cùng nhau xuống lầu. Khi nhớ lại những chuyện đã xảy ra tối qua, Vân An theo bản năng dần dần lại gần Hoa Cương. Đôi mắt xinh đẹp của cậu ẩn chứa sự ỷ lại và tin tưởng mà chính bản thân cậu cũng không nhận ra.
Khi bước vào khán phòng ở tầng một, mặt Vân An đột nhiên trắng bệch, cả người run rẩy. Đôi vai cậu phập phồng dữ dội như cánh bướm, như thể sắp bay đi trong chốc lát.
Đồng tử cậu co lại vì sợ hãi, tiếng hét nghẹn trong cổ họng. Cậu muốn hét lên nhưng như thể bị ai đó bịt miệng, không thể phát ra một chữ nào.
Giữa sân khấu ở khán phòng tầng một treo một tấm vải trắng và trên đó là một thi thể.
Thi thể từ cổ trở xuống đã bị thiêu cháy không còn nhận dạng được, toàn thân đen kịt, như thể chỉ cần chạm vào sẽ vỡ vụn thành tro. Tuy nhiên, đầu của người chết vẫn còn nguyên như lúc còn sống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!