Trong điện tối om, hơn nữa Đàm Viên Sơ lại che khuất tầm mắt của mọi người, nên động tác của hắn không có mấy ai nhìn thấy, nhưng Hứa Thuận Phúc đứng đối diện hai người, thấy rõ ràng tất cả.
Hứa Thuận Phúc trợn tròn mắt.
Làn da nữ tử trắng nõn, nơi vô tình chạm vào cũng mềm mại non mịn. Đàm Viên Sơ thu tay về, ngón tay trong tay áo khẽ động.
Vân Tự ngây người, không kìm được mà ngẩng đầu nhìn Hoàng Thượng, nhưng Hoàng Thượng không nhìn nàng, cứ như hành động vừa rồi chỉ là ảo giác của nàng. Đầu óc Vân Tự rối bời, nhưng động tác không hề chậm trễ, khi Lư tài nhân xoay người, nàng liền thu tay lại, cung kính cúi đầu lui sang một bên. Hứa Thuận Phúc cũng không khỏi bội phục nàng, lúc này mà vẫn có thể giữ bình tĩnh.
Vân Tự không biết Hứa Thuận Phúc đang nghĩ gì, nếu không e là sẽ cười khổ.
Làm sao nàng có thể bình tĩnh được?
Cho đến bây giờ, nàng vẫn cảm thấy trong đầu căng như dây đàn.
Vân Tự nhanh chóng ngẩng đầu nhìn Lư tài nhân, xác nhận Lư tài nhân không phát hiện ra điều gì khác thường, đáy lòng nhẹ nhõm thở ra, mới trấn tĩnh lại, cẩn thận quan sát Lư tài nhân.
So với mọi khi, sắc mặt Lư tài nhân có chút uể oải, không phải tâm trạng không tốt, mà giống như thân thể hơi khó chịu. Nàng ta tiến lên nhận lấy đai lưng trong tay Vân Tự, tự mình sửa sang lại cho Đàm Viên Sơ, lưu luyến tiễn Hoàng Thượng đi rồi, liền nằm vật ra giường.
Vân Tự giật mình: "Chủ tử làm sao vậy?"
Sắc mặt Lư tài nhân hơi tái, một tay ôm eo, bĩu môi, giọng gần như khóc: "Đau quá."
Vân Tự hoảng sợ, vội vàng cởi xiêm y cho Lư tài nhân. Lư tài nhân mặc yếm màu xanh lục, càng tôn lên làn da trắng nõn, nhưng chỗ eo lại có một mảng xanh tím, nhìn rất đáng sợ. Vân Tự nhíu mày, lo lắng xoa xoa chỗ đó, nhỏ giọng hỏi:
"Chủ tử đau lắm sao?"
Lư tài nhân như quả cà bị sương đánh, héo rũ gật đầu, đôi mắt mọng nước khiến người ta nhìn mà đau lòng.
Lư tài nhân nhớ lại cảnh tượng hôm qua, đáy lòng còn hiện lên chút sợ hãi.
Ai cũng nói thị tẩm là chuyện tốt, Lư tài nhân cũng nghĩ vậy. Trước khi tiến cung, mẫu thân cũng đã nói với nàng ta, trong đó có những điều tuyệt diệu phải tự mình trải nghiệm, nhưng dù sao cũng phải chiều Hoàng Thượng trước.
Lư tài nhân không dám quên lời mẫu thân dạy bảo, nhưng nàng ta không ngờ, Hoàng Thượng trên giường lại là người không biết thương hoa tiếc ngọc như vậy.
Một lần thị tẩm, quả thực muốn lấy đi nửa cái mạng của nàng ta. Nửa canh giờ gọi nước, Lư tài nhân vẫn còn nhớ rõ đau đớn, không cảm nhận được chút khoái cảm nào. Xong việc, Hoàng Thượng cầm gấm lụa lau người, nàng ta phải lập tức bò dậy hầu hạ Hoàng Thượng rửa mặt.
Cũng không thể biểu hiện ra ngoài chút khó chịu nào.
Lư tài nhân ủy khuất bĩu môi, thật sự rất đau, nàng ta cảm thấy hôm qua Hoàng Thượng không hứng thú lắm với chuyện đó, chỉ qua loa cho xong chuyện. Nhưng nàng ta đau đến mức không chỉ không dám trách móc Hoàng Thượng, mà còn cảm thấy nhẹ nhõm. Edit: FB Frenalis
Vân Tự thấy Lư tài nhân khóc nức nở, không dám hỏi thêm.
Tụng Nhung cũng chạy tới, nhìn thấy vết bầm tím trên người chủ tử, kinh hô: "Hoàng Thượng sao lại nhẫn tâm như vậy!"
Vân Tự nhíu mày, cảm thấy Tụng Nhung nói năng quá mức tùy tiện. Hoàng Thượng mà cũng là người nàng ta có thể bình phẩm sao? Chuyện này trong cung không có gì bí mật, nếu lời này lọt vào tai Hoàng Thượng, trách tội xuống, cả điện Hòa Nghi đều bị liên lụy!
Chưa kịp để Vân Tự nói gì, Lư tài nhân đã biến sắc: "Im miệng!"
Tụng Nhung vẫn luôn tranh giành với Vân Tự, bị chủ tử mắng trước mặt Vân Tự, trên mặt có chút không nhịn được, đỏ bừng cả mặt. Một lúc sau, nàng ta mới hoàn hồn, cúi đầu nói: "Nô tỳ nhất thời lỡ lời, chủ tử bớt giận."
Lư tài nhân biết nặng nhẹ, cũng sợ Tụng Nhung gặp chuyện, không khỏi trách móc: "Sau này nói chuyện suy nghĩ cho kỹ, ngày thường phải học hỏi Vân Tự một chút quy củ."
Tuy Lư tài nhân bất công, nhưng cũng phải thừa nhận, nói về quy củ, Vân Tự hơn Tụng Nhung rất nhiều. Mang Tụng Nhung tiến cung hoàn toàn là vì tình nghĩa chủ tớ nhiều năm, hơn nữa nàng đã quen được Tụng Nhung hầu hạ. Nhưng thấy Tụng Nhung liên tục thất thố, Lư tài nhân dù không nói ra, trong lòng cũng khó tránh khỏi cảm thấy so với cung nhân khác, Tụng Nhung có chút không xứng.
Nàng ta là người rất coi trọng thể diện, nô tài bên cạnh không được việc, sẽ cảm thấy thua kém người khác.
Tụng Nhung nghe ra sự chê bai trong lời nói của chủ tử, cúi gằm mặt, xấu hổ không dám ngẩng đầu nhìn Vân Tự.
Vân Tự coi như không nghe thấy gì, tuy trong lời nói của chủ tử có chút trách móc, nhưng thấy chủ tử không hề tức giận, liền biết chủ tử vẫn coi trọng Tụng Nhung.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!