Chương 6: Thị tẩm

Điện Hòa Nghi được thị tẩm, tin tức vừa truyền đến, cả cung lập tức nhốn nháo hẳn lên.

Tin tức đến quá đột ngột, Lư tài nhân kinh ngạc trừng lớn mắt, nàng ta không thể ngờ rằng đêm nay người được thị tẩm lại là mình. Vân Tự bình tĩnh, lập tức sai người chuẩn bị nước ấm cho Lư tài nhân tắm rửa thay y phục. Hơi nước nóng bốc lên nghi ngút khắp cả tịnh thất. Lư tài nhân tắm gội xong, vẫn còn vẻ mặt không dám tin:

"Hoàng Thượng thật sự truyền ta thị tẩm?"

Vân Tự khẽ cười: "Ngự tiền công công đích thân đến truyền tin, đương nhiên là thật rồi."

Đôi mắt Lư tài nhân tức khắc sáng lên, nàng ta vui mừng hắt nước lên mặt, rồi ngồi vào bàn trang điểm. Nàng ta ra hiệu cho Tụng Nhung lui xuống, nói với Vân Tự:

"Ngươi ở trong cung lâu rồi, tay cũng khéo léo, hôm nay ngươi trang điểm cho ta nhé."

Nghe vậy, sắc mặt Tụng Nhung liền biến đổi. Vân Tự liếc nhìn nàng ta, đáy lòng khẽ thở dài. Làm nô tài, sợ nhất là không được chủ tử trọng dụng. Lư tài nhân khen nàng khéo tay, ngày sau chắc chắn sẽ còn gọi nàng trang điểm, chẳng khác nào nàng đang tranh việc của Tụng Nhung, nên Tụng Nhung không vui cũng là điều dễ hiểu.

Nhưng Vân Tự sẽ không từ chối. Nàng sẽ không vì sợ đắc tội với người khác mà bỏ qua cơ hội tốt. Hơn nữa, đây là mệnh lệnh của chủ tử, nàng không thể cãi lời.

Vân Tự quả thật rất khéo tay. Nàng soi gương, quan sát Lư tài nhân một lát rồi mới bắt đầu trang điểm. Hiện giờ Hoàng Thượng sủng ái Dung chiêu nghi và Dương tiệp dư, nên rất nhiều người khi được thị tẩm đều cố gắng trang điểm theo phong cách của hai vị nương nương này, nhưng Vân Tự không làm vậy.

Lư tài nhân có nét đẹp ngọt ngào đáng yêu, nếu trang điểm theo kiểu Dung chiêu nghi, chỉ e sẽ mất đi nét đẹp riêng, trông chẳng khác nào họa hổ thành khuyển, mất nhiều hơn được thôi.

Vân Tự chọn một chiếc trâm cài hình hoa đào đơn giản, y phục cũng chọn màu yên chi nhã nhặn, tôn lên vòng eo thon gọn của Lư tài nhân. Sau khi vẽ mày tô son, nàng chỉ thêm một chút phấn má, khiến Lư tài nhân càng thêm phần ngây thơ, đáng yêu. Chiếc trâm hoa đào càng làm tăng thêm nét ngọt ngào cho nàng ta. Edit: FB Frenalis

Lư tài nhân soi mình trước gương, ý cười rạng rỡ trên môi. Nàng ta che miệng cười:

"Ta đã biết Vân Tự khéo tay mà."

Vân Tự mỉm cười, không nhìn Tụng Nhung, chỉ cúi đầu đáp: "Chủ tử quá khen."

Lư tài nhân bĩu môi, không thích nàng khiêm tốn như vậy: "Rõ ràng làm rất tốt, có gì mà không dám nhận."

Vân Tự đỏ mặt, hiểu ý Lư tài nhân, vội vàng đổi giọng: "Nô tỳ tạ ơn chủ tử khen ngợi."

Hai người nói nói cười cười, không khí trong điện trở nên vui vẻ. Tụng Nhung nắm chặt khăn tay, nàng ta nhìn Vân Tự với vẻ mặt gượng gạo. Vân Tự có dung mạo xinh đẹp, đôi mắt hạnh long lanh khiến người khác phải lu mờ. Tụng Nhung chưa từng gặp Dung chiêu nghi được sủng ái, nhưng nàng ta không nghĩ dung mạo của Dung chiêu nghi có thể hơn được Vân Tự.

Nàng ta đi theo chủ tử đã gặp qua không ít mỹ nhân, nhưng vẫn cảm thấy dung mạo Vân Tự quá mức nổi bật. Có Vân Tự ở đây, liệu Hoàng Thượng có còn chú ý đến chủ tử hay không?

Tụng Nhung lo lắng bất an. Nàng ta không thể không thừa nhận, nàng ta có chút kiêng kị Vân Tự, không phải vì dung mạo, mà vì nàng đã ở trong cung nhiều năm, hiểu biết về cung cấm hơn nàng ta nhiều. Hơn nữa, chủ tử mới ở chung với Vân Tự có mấy ngày mà đã cảm thấy nàng rất thuận tay. Rõ ràng nàng ta mới là người đi theo chủ tử tiến cung, vậy mà cung nhân khác lại xem Vân Tự như người thân cận nhất của chủ tử. Nàng ta sao có thể không có chút khúc mắc?

Tiểu Dung Tử lặng lẽ thu hồi ánh mắt từ Tụng Nhung, trong mắt thoáng hiện vẻ lạnh lẽo.

Lư tài nhân được dạy dỗ rất kỹ càng, nàng ta sai người đến Ngự Thiện Phòng truyền thiện, đợi bữa tối được đưa đến, liền dẫn theo một đám nô tài chờ ở tiền điện. Tụng Nhung đỡ Lư tài nhân, Vân Tự không tranh với nàng ta, chỉ lặng lẽ đi phía sau Lư tài nhân.

Khi Đàm Viên Sơ bước vào, cảnh tượng đập vào mắt hắn chính là như vậy.

Lư tài nhân ăn mặc lộng lẫy, lẽ ra Đàm Viên Sơ phải nhìn thấy nàng ta đầu tiên, nhưng kỳ lạ là không phải vậy. Khi hắn bước vào, có lẽ là nghe thấy tiếng động, nàng kia ngẩng đầu lên nhìn, vì vậy Đàm Viên Sơ chỉ nhìn thấy nàng.

Ánh đèn xung quanh tỏa ra thứ ánh sáng dịu dàng, như khoác lên người nữ tử kia một lớp áo choàng mỏng manh. Nàng chỉ khẽ ngẩng đầu, nhưng dường như lại toát lên vẻ đẹp khó tả. Nàng nhanh chóng cúi đầu xuống, có lẽ là biết dung mạo của mình quá mức thu hút sự chú ý. Nàng luôn cúi đầu, khiến người ta chỉ có thể nhìn thấy chiếc cằm trắng nõn.

Khi đến gần, càng thấy rõ ràng vòng eo thon gọn của nàng, như ẩn như hiện dưới lớp áo xanh.

"Tần thiếp Lư thị, tham kiến Hoàng Thượng."

Lư tài nhân mặc bộ cung trang màu yên chi bước vào tầm mắt hắn. Đàm Viên Sơ khẽ nhướng mày, nhận ra mình vừa rồi đã thất thần, nhưng không ai phát hiện ra điều đó. Hắn bình tĩnh đỡ Lư tài nhân dậy, nhưng trong lòng lại khó hiểu. Lư tài nhân đang nghĩ gì vậy? Để một người như thế hầu hạ ngay trước mặt, rốt cuộc nàng ta muốn ai được chú ý?

Vân Tự không tiến lên trước mặt Hoàng Thượng và Lư tài nhân. Tụng Nhung cố ý chắn trước mặt nàng, nàng liền thuận theo ý Tụng Nhung, lùi lại một bước để Tụng Nhung tiến lên hầu hạ.

Nàng biết rõ, hiện tại Lư tài nhân rất tin tưởng nàng, một là vì mới tiến cung, tâm tư còn đơn thuần, hai là vì cảm thấy nàng không có ý đồ gì.

Nhưng Vân Tự hiểu rõ bản thân mình muốn gì. Nàng từ điện Trung Tỉnh bình an vô sự đi ra, mục đích của nàng đã rõ ràng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!