Khi mọi chuyện kết thúc, trời cũng sắp sáng. Đêm nay đáng lẽ Đàm Viên Sơ phải thị tẩm ở cung Khôn Ninh, nhưng xảy ra chuyện lớn như vậy, hắn không ở lại cung Khôn Ninh nữa mà trở về Ngự Thư Phòng.
Các phi tần ở cung Khôn Ninh cũng lần lượt giải tán.
Đêm nay cả hoàng cung đều khó mà chợp mắt. Cung Triều Dương một đêm mất đi hai chủ tử, lại thêm trận hỏa hoạn, chờ tu sửa xong, muốn có chủ nhân mới e rằng phải đợi rất lâu.
Trở về phòng, Vân Tự cảm thấy mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần. Nàng không ngờ sự việc lại diễn biến như vậy.
Hơi giống như kịch.
Nghĩ lại, Vân Tự có thể hiểu được vì sao Hà mỹ nhân lại nhận tội danh tung tin đồn nhảm là do mình làm. Đàm Viên Sơ trước mặt mọi người tuyên bố điều tra chuyện này, Hà mỹ nhân có thể che giấu được bao lâu?
Thà nhận tội, biết đâu còn có thể được xử lý nhẹ nhàng.
Nhưng nàng ta quá mức nhỏ bé trong mắt Đàm Viên Sơ, ngay cả cái gọi là nỗi khổ tâm của nàng ta, Đàm Viên Sơ cũng chẳng để vào lòng.
Nếu hôm nay đổi lại là Dung chiêu nghi hoặc Đức phi, Vân Tự không tin Hoàng Thượng sẽ trực tiếp biếm họ vào lãnh cung.
Vân Tự nhíu mày.
Chuyện hôm nay cũng khiến nàng nhận ra một điều, dù Hà mỹ nhân tốt hay xấu, có một câu nàng ta nói không sai, những việc nàng ta làm đều là để bảo vệ bản thân.
Chỉ tiếc thái giám Tiểu Trạch Tử bị phát hiện manh mối, thất bại trong gang tấc.
Cả đêm không ngủ, lẽ ra Vân Tự phải nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, nhưng tâm thần nàng lại có chút không yên, lăn qua lộn lại cũng không ngủ được.
Hồi lâu, nàng mở mắt ra, trong đôi mắt hạnh hiện lên một tia kiên quyết.
******
Tiểu Dung Tử nghe chuyện xảy ra ở điện Trường Nhạc, hắn hiếm khi có chút không biết nên nói gì. Cho dù Hà mỹ nhân không khai ra chân tướng, hắn cũng sắp tra ra kẻ tung tin đồn nhảm rồi.
Kết quả Hà mỹ nhân lại tự mình nhận tội, khiến hắn có vẻ hơi vô dụng.
Tiểu Dung Tử cảm thấy có chút buồn bực, nhưng rất nhanh những cảm xúc này đều chuyển hóa thành hành động thực tế. Hắn mặc kệ Hà mỹ nhân có nỗi khổ gì, hắn chỉ biết Hà mỹ nhân thiếu chút nữa hại tỷ tỷ gặp nguy hiểm. Giờ Hà mỹ nhân đã bị biếm vào lãnh cung, mọi việc đều do điện Trung Tỉnh xử lý.
Tên thái giám cùng phòng với hắn nhìn giấy Tuyên Thành, đầy bụng lo lắng:
"Bổn triều hình như đây là lần đầu tiên có chủ tử bị biếm vào lãnh cung, vậy nên tính chi phí ăn uống thế nào ạ?"
Tiểu Dung Tử nhận lấy cây bút trong tay hắn, trực tiếp ném xuống. Mực bắn ra khỏi giấy một giọt, hắn xem cũng không thèm xem, chậm rãi hỏi ngược lại: "Phi tần bị biếm vào lãnh cung cũng gọi là chủ tử sao?"
Tên thái giám kia lập tức hiểu ý:
"Công công nói đúng ạ."
Tất cả chi phí của hậu phi đều phải ghi chép vào sổ sách, tên thái giám kia liếc mắt nhìn giấy Tuyên Thành, không nói gì thêm, cũng không ghi chép gì về Hà mỹ nhân nữa.
Dung công công nói không sai, một phi tần bị biếm vào lãnh cung, ai mà thèm để ý?
Công việc của điện Trung Tỉnh mọi người đều biết. Điều khiến mọi người trong hậu cung khó chịu là, từ sau chuyện ở điện Trường Nhạc, Hoàng Thượng đã lâu không bước chân vào hậu cung. Thấy Trung Thu sắp đến, mọi người khi thỉnh an không khỏi oán thầm:
"Hoàng Thượng đã lâu không đến hậu cung, không biết bị thứ gì vướng chân vậy."
Lời nói đầy ẩn ý, gần như chỉ thẳng ra có kẻ ở ngự tiền câu dẫn Hoàng Thượng. Đọc truyện tại trang chính chủ để được bản đầy đủ.
Mọi người không khỏi nhớ đến dáng vẻ của Vân Tự hôm đó, rất nhiều người nhất thời nhíu mày nhìn về phía Hoàng Hậu, muốn Hoàng Hậu ra mặt xử lý.
Hoàng Hậu liếc nhìn bọn họ. Nàng ấy quản lý hậu cung, tất cả sổ sách của Kính Sự Phòng đều phải đưa cho nàng ấy xem qua, đương nhiên nàng ấy biết rõ, khoảng thời gian này Hoàng Thượng thanh tâm quả dục, tuy không đến hậu cung, nhưng trong điện Dưỡng Tâm cũng chưa từng gọi nước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!