Cơn gió đêm vốn dĩ mang theo chút lạnh lẽo, nhưng đứng trước điện Trường Nhạc bị thiêu hủy, trong gió chỉ có khô nóng và mùi khét, ai nấy đều cảm thấy khó chịu.
Trước phản ứng của mọi người, Đàm Viên Sơ chỉ nhàn nhạt nói: "Đang tra."
Hai chữ đơn giản khiến sắc mặt nhiều người thay đổi, dù Hoàng Thượng không nói gì thêm, nhưng ai cũng nghe ra ngài tin tưởng Vân Tự!
Dung chiêu nghi chán nản dời mắt. Ai cũng thấy nàng ta không vui, nàng ta quả thật không vui, lời đồn đãi dù đúng hay sai, nhưng hiện tại nàng ta và Vân Tự đối đầu, Hoàng Thượng lại ngầm thiên vị Vân Tự, vậy là đủ khiến nàng ta khó chịu rồi.
Ở nơi không ai để ý, Hà mỹ nhân cứng người trong giây lát. Lời đồn là do nàng ta sai người phao ra, nếu Hoàng Thượng quyết tâm điều tra, liệu có tra ra nàng ta không? Gần như không còn nghi ngờ gì nữa.
Nàng ta nắm chặt hai tay, cúi đầu, sắc mặt thật sự tái nhợt.
Hoàng Hậu làm như không thấy sự thay đổi sắc mặt của mọi người, chỉ thở dài:
"Hoàng Thượng, chờ ngỗ tác nghiệm thi không biết bao lâu, cung Khôn Ninh ở gần đây, thỉnh Hoàng Thượng đến đó nghỉ ngơi."
Dù Dương bảo lâm chết do nguyên nhân gì, cũng không thể để Hoàng Thượng đứng giữa gió lạnh, nếu phân biệt sang hèn, Hoàng Thượng chính là người tôn quý nhất.
Đàm Viên Sơ liếc nhìn thi thể Dương bảo lâm được phủ vải trắng, mọi người không nhìn ra cảm xúc của hắn, hắn cũng không nói gì, gật đầu đồng ý với Hoàng Hậu, xoay người rời đi.
Vân Tự đi theo sau hắn.
Nàng nhận được tin khi đang ngủ mơ màng, vội vàng mặc đại một bộ y phục rồi chạy đến, ăn mặc mỏng manh, vừa ra khỏi cung Triều Dương đã không nhịn được rùng mình.
Đàm Viên Sơ vẫn luôn lãnh đạm, hắn nói: "Tự làm tự chịu."
Việc hậu cung liên quan gì đến nàng? Nếu nàng ở trong điện nghỉ ngơi, ai có thể lôi nàng từ điện Dưỡng Tâm ra?
Hoàng Hậu muốn nói đôi lời công đạo cho cung nhân, nhưng không kịp, xung quanh chỉ còn người của ngự tiền.
Vân Tự cũng thật to gan, dám ngẩng đầu nhìn Đàm Viên Sơ, nàng bĩu môi: "Nô tỳ cũng bị kinh hãi, hơn nữa hai việc này xảy ra trước sau quả thật quá trùng hợp."
Nàng liếc Đàm Viên Sơ, nhỏ giọng nói thầm:
"Người không thấy bọn họ nói sao, đều cho rằng nô tỳ hại Dương bảo lâm, cho dù nô tỳ không muốn, sớm muộn gì cũng bị gọi đến đây."
Nàng lanh lợi, Đàm Viên Sơ không cãi cọ với nàng.
Vân Tự liếc nhìn hắn, trong lòng rất rõ ràng, bất luận Dương bảo lâm là người thế nào, trong lòng Đàm Viên Sơ, Lư tài nhân không thể so sánh với Dương bảo lâm, không vì lý do gì khác, chỉ là thời gian bên cạnh hắn dài ngắn mà thôi.
Dương bảo lâm từ khi vào cung đến nay đã hơn 6 năm, mèo chó sống chung lâu như vậy còn có tình nghĩa, huống chi là người.
Vân Tự im lặng một hồi, bỗng nhiên nắm lấy tay hắn, mười ngón tay đan vào nhau truyền hơi ấm, Đàm Viên Sơ cúi mắt nhìn nàng, nàng cũng ngẩng đầu nhìn hắn, nhẹ giọng nói:
"Hoàng Thượng, người đừng đau lòng."
Đàm Viên Sơ bỗng khựng lại, hắn dời mắt: "Trẫm không đau lòng."
Nàng khẽ bĩu môi, rõ ràng không tin, nhưng cũng không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ ở bên cạnh hắn.
Vào đến cung Khôn Ninh, màn che ngăn gió lạnh bên ngoài, nàng cũng thu tay, khôi phục dáng vẻ cung kính, cụp mi rũ mắt. Nhưng sau những chuyện hôm nay, dù nàng có giả vờ ngoan ngoãn thì cũng chẳng ai tin nàng an phận nữa.
Đàm Viên Sơ ngồi xuống, chốc lát sau, ngoài điện vang lên tiếng bước chân, cung nhân vén rèm lên, Hoàng Hậu cùng các phi tần lục tục tiến vào.
Trong điện nhanh chóng chật kín người. Đọc truyện tại trang chính chủ FB Frenalis và wpad để được bản đầy đủ.
Cung nhân của cung Khôn Ninh rất nhanh nhẹn, chuyển ghế cho các chủ tử ngồi, nhưng nội điện chỉ có vậy, Vân Tự nhìn lướt qua, cuối cùng chỉ có phi tần tam phẩm trở lên có chỗ ngồi.
Hứa Thuận Phúc trở về một mình, ngỗ tác và thái y vẫn ở lại điện Trường Nhạc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!