Sau khi Lư tài nhân qua đời, cung nhân ở điện Hòa Nghi bị điều đi một nửa, Vân Tự và Tiểu Dung Tử trở về điện Trung Tỉnh, Lục Tùng và Thu Linh cũng vậy.
Nhưng chẳng bao lâu sau, Vân Tự được điều đến ngự tiền.
Lục Tùng cũng được phân đến cung điện khác. Mỗi năm vào tháng ba, trong cung sẽ cho một số cung nhân lớn tuổi xuất cung, lúc này, các cung điện đều cần bổ sung người. Sau khi Vân Tự đến điện Dưỡng Tâm, Lục Tùng cũng nhanh chóng được điều đi.
Hắn đến cung Dực Hòa, nơi Đức phi nương nương đang ở.
Trải qua chuyện ở điện Hòa Nghi, Lục Tùng đã hiểu, thể hiện trong cung không phải chuyện tốt, hắn sớm học được cách khiêm tốn. Đến cung Dực Hòa mấy tháng, cũng không ai chú ý đến hắn.
Lục Tùng cảm thấy như vậy cũng tốt, chỉ là thỉnh thoảng nghe cung nhân bàn tán chuyện ngự tiền, khi nghe thấy cái tên quen thuộc, hắn luôn không kìm được mà cúi đầu ngẩn ngơ.
Nếu không phải vì chuyện kia, hắn và nàng đã là một đôi.
Lục Tùng cúi đầu siết chặt tay, hồi lâu sau mới cười khổ.
Nếu để nàng nghe thấy suy nghĩ trong lòng hắn, e rằng chỉ thấy ghê tởm.
Hối hận cũng vô ích, chuyện đã xảy ra, là Lục gia hắn có lỗi với nàng. Hơn nữa, hiện tại hắn nào có tư cách mơ tưởng đến nàng?
Lục Tùng hoàn toàn không ngờ rằng sẽ có ngày nghe nói cái chết của Lư tài nhân có liên quan đến Vân Tự. Tin tức truyền đến tai hắn, Lục Tùng phản ứng đầu tiên là: Không thể nào!
Nhưng khi trở về phòng, hắn lại không kìm được suy nghĩ, thật sự không thể nào sao?
Hắn từng ở điện Hòa Nghi, chứng kiến chủ tớ hai người ngày càng xa cách, hơn nữa……
Lục Tùng nhớ lại, khi ở điện Hòa Nghi bọn họ thường xuyên bị sai đi, khi quay lại chỉ thấy Vân Tự một mình trong sân. Rốt cuộc Vân Tự quen biết Hoàng Thượng từ khi nào?
Thật sự là sau khi Lư tài nhân chết đuối?
Lục Tùng không biết, nhưng sắc mặt hắn trong nháy mắt trắng bệch.
Cửa phòng bị đẩy ra, có cung nhân bước vào: "Lục Tùng, nương nương muốn gặp ngươi."
*****
Ngày mười lăm, Vân Tự ra khỏi điện Dưỡng Tâm một chuyến để nhận tiền tiêu vặt. Thu Viện có việc bị Hứa Thuận Phúc gọi đi, chỉ còn mình Vân Tự đi.
Ở điện Trung Tỉnh, Tiểu Dung Tử đang phát tiền tiêu vặt, vừa nhìn thấy tỷ tỷ liền vội vàng đi tới.
Ra đến hành lang phía sau, Tiểu Dung Tử mới nhíu mày lo lắng hỏi: "Tỷ tỷ, tỷ không sao chứ?"
Vân Tự lắc đầu, nhìn hắn lạnh giọng hỏi: "Sau khi rời khỏi điện Trung Tỉnh, Lục Tùng đã đi đâu?" Đọc truyện tại trang chính chủ để được bản đầy đủ.
Tiểu Dung Tử nhanh chóng đáp:
"Cung Dực Hòa."
Lời vừa dứt, Tiểu Dung Tử trầm giọng hỏi: "Hắn có vấn đề gì sao?"
Ở điện Hòa Nghi, Tiểu Dung Tử đã nhận ra sự bất thường giữa tỷ tỷ và Lục Tùng, nhưng tỷ tỷ không nói, hắn cũng không hỏi.
Giờ chuyện của Lư tài nhân bị khơi lại, việc đầu tiên tỷ tỷ làm là hỏi về Lục Tùng, Tiểu Dung Tử không thể không cảnh giác với hắn ta.
Hắn chán ghét bất cứ kẻ nào gây phiền phức cho tỷ tỷ.
Vân Tự không trả lời, chỉ khẽ nói: "Tiểu Dung Tử, giúp ta một việc."
Tiểu Dung Tử biến sắc, không vui khi nàng nói vậy: "Tỷ tỷ có việc cứ phân phó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!