Điện Dưỡng Tâm có cung nhân canh giữ, Vân Tự chưa tỉnh, những cung nhân này chỉ lặng lẽ đứng đó, chờ đến khi nghe thấy động tĩnh, lập tức có người bưng chậu nước vào.
Màn giường được vén lên, Vân Tự vô tình nhìn thấy mình trong gương, chiếc cổ trắng nõn in hằn những dấu vết đỏ ửng, nhìn xuống dưới, những dấu vết khác bị che khuất bởi chăn gấm. Vân Tự ngẩn người, không dám nhìn xuống nữa, gương mặt nóng bừng có chút không dám nhìn Thu Viện.
Khi được Thu Viện đỡ dậy, hai chân Vân Tự vẫn còn hơi mềm, nàng cắn môi để không lộ ra ngoài. Thu Viện lấy y phục đến cho nàng.
Chỉ là Vân Tự có chút ngây người: "Đây là?"
Thu Viện không lấy cung trang màu xanh nhạt mà nàng thường mặc, mà là một chiếc váy gấm màu xanh hồ thuỷ, kiểu dáng mới lạ, độc đáo, đường may tỉ mỉ, bên ngoài khoác một lớp sa mỏng.
Vân Tự khó hiểu nhìn Thu Viện, ánh mắt Thu Viện sáng lên: "Hoàng Thượng nói, là ngài ấy đền cho cô nương."
Vân Tự chợt nhớ ra điều gì, gương mặt nàng bỗng chốc ửng đỏ.
Hôm qua khi y phục bị xé rách, nàng hình như có oán trách một câu, lúc đó Đàm Viên Sơ thờ ơ nói "Ngày mai đền cho nàng", Vân Tự không ngờ hắn lại nhớ rõ chuyện này.
Vân Tự không từ chối, sau khi rửa mặt chải đầu xong, thay chiếc váy gấm màu xanh hồ thuỷ kia. Trong điện Dưỡng Tâm có đặt gương trang điểm, Vân Tự nhìn thấy mình trong gương, không khỏi chớp mắt.
Quả nhiên người ta thường nói "người đẹp vì lụa".
Trong gương, nữ tử eo thon nhỏ, tay áo rộng khẽ lay động theo từng cử chỉ, lộ ra cổ tay trắng nõn. Vạt áo thêu hoa trà, thắt lưng buông lơi, khoác thêm lớp sa mỏng bên ngoài, toát lên vẻ đẹp thanh nhã yêu kiều.
Chỉ có một điểm không ổn, vạt áo không che được dấu vết trên cổ, để lộ xuân sắc đêm qua.
Thu Viện khéo léo búi tóc cho nàng, Vân Tự nhìn bàn trang điểm, mới phát hiện trên đó không biết từ lúc nào đã bày rất nhiều trâm cài, bộ diêu bằng ngọc. Thu Viện nhìn theo ánh mắt nàng:
"Đều là Hoàng Thượng sai Hứa công công mang đến ạ."
Dành cho ai, không cần nói cũng biết.
Vân Tự đợi rất lâu, mãi đến khi trở về sương phòng, cũng không thấy Đàm Viên Sơ có thêm mệnh lệnh nào khác.
Nàng rũ mắt xuống, không nói gì, trở về phòng.
Trong sương phòng bày thêm rất nhiều đồ vật, còn có cung nhân đang kê thêm trường kỷ. Vân Tự nghe thấy Lộ Nguyên hỏi: "Tỷ tỷ, bình ngọc này để ở đâu ạ?"
Đọc truyện tại trang chính chủ để được bản đầy đủ.
Vân Tự ở riêng một phòng, nàng chỉ mới đi một ngày, bên trong đã có thêm một cái giá, trên giá bày rất nhiều đồ ngọc, ngay cả bàn trang điểm cũng được thay bằng gỗ lê. Một tấm bình phong ngăn cách giường, phân chia phòng thành hai gian, nhưng nhìn không hề có vẻ chật chội, lộn xộn.
Vân Tự nhìn chiếc bình sứ Thanh Hoa kia, chỉ vào bàn trang điểm:
"Để đó đi."
Thanh âm nàng nhàn nhạt không hề có chút vui mừng nào, Lộ Nguyên đặt bình ngọc xong, có chút khó hiểu nhìn nàng.
Lộ Nguyên thầm nghĩ, được Hoàng Thượng ban thưởng mà cũng không vui sao?
Được ban thưởng đương nhiên là tốt, nhưng phải xem là ban thưởng gì. Đàm Viên Sơ sai người sửa sang lại toàn bộ sương phòng, vàng bạc châu báu đều đưa đến đây, nhưng rõ ràng là không có ý định cho nàng danh phận.
Vân Tự không nhịn được mà bĩu môi, ý thức được điều này, nàng còn vui vẻ gì được nữa?
Thu Viện thấy vậy, thấp giọng đề nghị: "Cô nương không khỏe, hay là nằm nghỉ thêm một lát, nô tỳ sẽ dặn bọn họ làm việc nhỏ tiếng thôi."
Vân Tự thật sự nằm xuống, nàng thật sự không thoải mái. Sau khi nằm xuống, đôi mày thanh tú vẫn nhíu lại mới dần dần giãn ra. Tấm bình phong ngăn cách, người ngoài ra vào đều nhẹ nhàng, không phát ra tiếng động.
Đàm Viên Sơ trở về vào buổi trưa, biết Vân Tự đã trở về, hắn liền đến sương phòng của nàng.
Nữ tử vừa lúc tỉnh dậy, nàng mở to đôi mắt hạnh, có chút ngơ ngác, một lúc sau mới hoàn hồn. Thấy hắn, nàng nhẹ nhàng liếc nhìn, ánh mắt có chút oán trách.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!