Vân Tự không biết Đàm Viên Sơ đang mắng mình trong lòng, nàng bước lên bậc thang, làm như không nghe thấy câu nói kia của hắn, ôn nhu nói:
"Nô tỳ không có, nô tỳ mài mực cho người."
Hương thơm thoang thoảng trong điện, nữ tử xinh đẹp đứng bên cạnh, mọi hờn dỗi trong lòng Đàm Viên Sơ đều tan biến.
Lúc nàng bị bệnh cũng rất đẹp, tóc đen rối tung dán trên má, mặt và môi đều nhợt nhạt, nhưng lại toát lên vẻ yếu đuối khiến người ta động lòng.
Nhưng Đàm Viên Sơ không thích.
Hắn vẫn thích nàng như bây giờ hơn.
Hôm nay Vân Tự có chút thất thần, Đàm Viên Sơ cũng nhận ra, mực nước bắn vài giọt lên tay áo nàng, nàng khẽ thở dài: "Nô tỳ về thay y phục."
Đàm Viên Sơ liếc nhìn nàng, gật đầu.
Chờ nàng đi rồi, Hứa Thuận Phúc bước vào, Đàm Viên Sơ đặt bút xuống nghi hoặc hỏi:
"Hôm nay có chuyện gì sao?"
Hứa Thuận Phúc ngẩn người, dè dặt hỏi: "Hoàng Thượng đang nói đến chuyện gì ạ?"
Trong đầu hắn nhanh chóng suy nghĩ, trong cung xảy ra chuyện gì mà hắn không biết, lại có thể truyền đến tai Hoàng Thượng? Đây chính là sơ suất của hắn.
Nhìn vẻ mặt của hắn, Đàm Viên Sơ đã có đáp án.
Không có chuyện gì xảy ra, vậy tại sao Vân Tự lại khác thường như vậy?
Trong sương phòng, Vân Tự khẽ vỗ đầu, cố gắng để bản thân tỉnh táo hơn. Nàng thất thần trong điện là vì nhận ra hôm nay là sinh thần của mình, nàng có thể nhân cơ hội này làm điều gì đó không?
Vân Tự lấy ra vài bộ y phục, nàng không có bộ nào đẹp, cung trang đều do điện Trung Tỉnh thống nhất phát, cùng lắm chỉ là mới cũ khác nhau.
Vân Tự có chút tiếc nuối, sớm biết thế này, nàng đã mang theo vải vóc mà Lưu công công lén đưa cho.
Nếu có người hỏi, nàng sẽ nói là mình dùng bạc mua, chuyện này trong cung không phải là ít, chỉ cần không gây ra chuyện gì lớn, cũng sẽ không có ai quản.
Bây giờ hối hận cũng vô dụng, Vân Tự lựa chọn một hồi, cuối cùng chọn một bộ váy áo màu xanh nhạt mới nhất để thay. Nàng soi gương chỉnh lại eo, trong gương hiện ra nữ tử eo thon chân dài, cúi đầu cài khuy áo, gương mặt trắng nõn thoáng ửng hồng. Khi chuẩn bị trang điểm, Vân Tự do dự một chút, rồi buông hộp phấn xuống, trang điểm quá đậm cũng không tốt.
Nàng tìm kiếm một hồi, lấy ra một hộp hương cao trên bàn trang điểm.
Sắp hết rồi.
Vân Tự khẽ bĩu môi, hai lần tranh đấu ở điện Hòa Nghi và điện Dưỡng Tâm đã khiến nàng tiêu gần hết của cải rồi.
Vân Tự nhớ lại hai vị chủ tử mà mình từng hầu hạ, Lư tài nhân thưởng cho nàng một chiếc vòng ngọc, Đàm Viên Sơ thưởng cho nàng một bộ trâm ngọc, nàng không khỏi thầm than trong lòng, hai vị chủ tử trước sau đều keo kiệt như nhau.
Khi Vân Tự trở lại ngự tiền, vừa lúc gặp Tiểu Dung Tử đến đưa đá.
Hứa Thuận Phúc không có ở ngoài điện, Vân Tự tiến lên đón hắn, có chút bất ngờ: "Sao hôm nay lại là đệ đến?"
Trước kia nàng và Tiểu Dung Tử từng cùng hầu hạ ở điện Hòa Nghi, chuyện này nếu có người muốn điều tra thì rất dễ dàng biết được, nàng không cần thiết phải giả vờ không quen biết Tiểu Dung Tử.
Tiểu Dung Tử đưa đá cho cung nhân ngự tiền, nhân cơ hội quan sát tỷ tỷ, thấy sắc mặt tỷ tỷ hồng hào, hắn mới yên tâm.
Trời biết khi nghe tin tỷ tỷ bị bệnh, hắn đã lo lắng biết bao nhiêu.
Hắn cúi đầu, lấy hai cái túi tiền từ trong tay áo ra: "Chúc mừng sinh thần tỷ tỷ."
Vân Tự ngẩn người, rốt cuộc nàng cũng hiểu vì sao ngày thường không thấy Tiểu Dung Tử, mà hôm nay hắn lại đến.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!