Chương 43: Không có lương tâm

Vân Tự được Đàm Viên Sơ ôm vào điện Dưỡng Tâm, sau khi tắm rửa xong, Đàm Viên Sơ sai người mang canh gừng đến cho nàng.

Nàng muốn nói lại thôi, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn về phía Đàm Viên Sơ.

Đàm Viên Sơ biết nàng muốn nói gì, lạnh nhạt nói: "Ngươi ở lại đây đêm nay."

Vân Tự muốn nói về phòng mình nhưng lại thôi, theo bản năng hỏi: "Vậy Hoàng Thượng thì sao ạ?"

Trong điện bỗng chốc im lặng.

Vân Tự lập tức hoàn hồn, nàng biết câu hỏi này thật ngớ ngẩn.

Hứa Thuận Phúc cúi đầu, vai khẽ run lên.

Hôm nay Đàm Viên Sơ đã bị nàng làm cho nghẹn lời rất nhiều lần, hắn khép hờ đôi mắt, sau một lúc lâu, mới cười khẽ một tiếng ngắn ngủi mà lạnh nhạt: "Ngươi không vui khi nhìn thấy trẫm đến vậy sao?"

Vân Tự vội vàng phủ nhận: "Nô tỳ không có."

Đàm Viên Sơ cũng không biết có tin lời nàng hay không, hắn ngẩng lên, nhàn nhạt nói: "Hôm nay đã để Vân Tự cô nương chịu ủy khuất, trẫm sẽ tự mình ở lại đây, coi như là tạ lỗi với Vân Tự cô nương."

Vân Tự cô nương.

Ngày thường cũng có người gọi nàng như vậy, nhưng bốn chữ đơn giản này từ miệng Đàm Viên Sơ nói ra, lại khiến người ta có chút không chịu nổi, chỉ cảm thấy bối rối.

Vân Tự chậm nửa nhịp mới hiểu được ý tứ trong lời nói của hắn, có chút kinh ngạc ngẩng đầu lên.

Cho dù thật sự là Đàm Viên Sơ sai, thì ai có thể gánh nổi lời tạ lỗi của hắn chứ?

Vân Tự khẽ mím môi: "Hoàng Thượng quá lời rồi."

Bóng đêm dần dần bao phủ, mưa bụi không biết đã tạnh từ lúc nào, ngoài hiên yên tĩnh, cung nhân đều đã lui ra ngoài, trong điện chỉ còn lại Vân Tự và Đàm Viên Sơ, cùng với một ngọn đèn le lói.

Đây là lần đầu tiên Vân Tự tỉnh táo mà ngủ lại điện Dưỡng Tâm.

Nàng cảm nhận rõ ràng có người đang ôm lấy eo mình, kéo nàng vào lòng. Khi Vân Tự bắt đầu cảm thấy căng thẳng, hắn lại dừng lại, cứ như vậy yên lặng ôm nàng, không có thêm động tác nào khác.

Lúc sắp ngủ, người ôm nàng hỏi:

"Hôm nay trách trẫm sao?"

Vân Tự mở to đôi mắt hạnh trong bóng tối, không hề có chút buồn ngủ, nàng không quay đầu lại, chỉ nói: "Sao Hoàng Thượng cứ luôn hỏi nô tỳ câu này vậy?"

Đọc truyện tại trang chính chủ FB Frenalis và wpad để được bản đầy đủ.

Nàng khẽ mím môi, dù sao nàng cũng chỉ có thể trả lời là không trách.

Nàng né tránh câu hỏi, kỳ thật cũng chính là đang nói ra đáp án.

Trong điện yên lặng một lát, Vân Tự bỗng nhiên xoay người, nằm trong lòng ngẩng đầu nhìn: "Nếu lúc ấy nô tỳ thật sự lật thẻ bài thì sao?"

Vân Tự thật sự rất tò mò, nếu lúc ấy nàng thật sự lật một cái thẻ bài, Đàm Viên Sơ sẽ xử lý như thế nào?

Lâu sau, Đàm Viên Sơ mới bình tĩnh nói: "Sao ngươi biết lúc ấy trẫm chỉ đang nói cho hả giận?"

Vân Tự ngẩn người.

Đàm Viên Sơ không nói thêm gì nữa, Vân Tự mất một lúc lâu mới hoàn hồn, nàng lặng lẽ chớp chớp mắt, có chút bất ngờ.

Có lẽ lúc ấy Đàm Viên Sơ thật sự đang hỏi nàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!