Vân Tự cũng nhận ra người đến, một cung nữ trẻ tuổi với hai búi tóc đơn giản. Vân Tự có trí nhớ rất tốt, nàng nhớ rõ cung nữ này từng đi theo Tĩnh phi nương nương, lúc nói chuyện có thể thấy nàng ấy rất được Tĩnh phi nương nương coi trọng.
Nàng ấy có khuôn mặt tròn trịa, phúc hậu, rất lanh lợi. Vân Tự sau đó có hỏi thăm chuyện cung Vĩnh Ninh, trong lòng mơ hồ nhớ ra tên của cung nữ này.
Vân Tự mỉm cười, dù sao cũng là người đến từ ngự tiền, không nên tỏ ra thấp kém, nàng cung kính mà không kiêu ngạo, cũng không nịnh nọt, lặp lại câu nói lúc ở cung Khôn Ninh:
"Anh đào mới được đưa vào cung, Hoàng Thượng nhớ đến Tĩnh phi nương nương nên sai nô tỳ đến đây tặng cho nương nương."
Nghe vậy, Liễu Quế kinh ngạc ngẩng đầu: "Ngươi đi hầu hạ Hoàng Thượng rồi?"
Câu này nghe có chút kỳ lạ, Vân Tự sửng sốt một chút, nhất thời không rõ trong lời nói của nàng ấy có ẩn ý gì không.
Biết là Hoàng Thượng phân phó, Liễu Quế không dám ngăn cản, chỉ lẩm bẩm:
"Lúc trước nương nương muốn ngươi đến cung Vĩnh Ninh hầu hạ, ngươi còn không muốn, nói gì mà không nỡ rời xa chủ tử cũ, hóa ra là có chỗ tốt hơn để đi."
Nói xong, Liễu Quế tự mình hờn dỗi, bởi vì nàng ấy nghĩ, so với cung Vĩnh Ninh, ngự tiền quả là một nơi tốt không thể chê vào đâu được.
Thu Viện có chút bất ngờ nhìn Vân Tự, Vân Tự bị nhắc đến chuyện này khiến nàng đau đầu, nàng liếc nhìn Liễu Quế.
Không biết nàng ấy thật sự vô tâm hay cố ý nói như vậy.
Vân Tự suy nghĩ một chút, rồi rũ mắt nói:
"Lư tần qua đời, nô tỳ bị đưa về điện Trung Tỉnh, sau đó mới vô tình đến điện Dưỡng Tâm."
Ý là, không phải vì có chỗ tốt hơn mà nàng từ chối lời đề nghị của Tĩnh phi nương nương.
Liễu Quế nghĩ thế nào cũng không sao, chỉ sợ Tĩnh phi nương nương tin vào những lời này.
Hơn nữa, cho dù lúc đó nàng thật sự có ý khác mới từ chối yêu cầu của Tĩnh phi nương nương, nhưng cũng không ngờ cuối cùng mình lại đến điện Dưỡng Tâm hầu hạ.
Vân Tự không được gặp Tĩnh phi nương nương, Liễu Quế dẫn họ đến hành lang trước điện, sai người vào bẩm báo. Chưa kịp đợi người ra ngoài, nàng ấy đã lẩm bẩm:
"Các ngươi để đồ ở đây đi, nương nương không khỏe đang nằm nghỉ, chắc không gặp các ngươi được."
Ai cũng biết sức khỏe Tĩnh phi nương nương không tốt, quanh năm phải nằm trên giường tĩnh dưỡng, Vân Tự cũng không bất ngờ với tình huống này, nàng gật đầu định xoay người rời đi, bỗng nhiên trong điện vang lên tiếng bước chân, tiểu cung nữ vừa vào bẩm báo đi ra, khom người cung kính nói:
"Nương nương mời Vân Tự cô nương vào gặp."
Vân Tự khựng lại, Liễu Quế cũng ngạc nhiên ngẩng đầu, nàng ấy đánh giá Vân Tự một lượt, có chút buồn bực: "Sao nương nương lại đối xử khác biệt với ngươi chứ?"
Vân Tự khẽ mím môi, ngay cả Liễu Quế ngày ngày hầu hạ Tĩnh phi nương nương cũng không rõ nguyên nhân, thì sao nàng biết được?
Tuy buồn bực nhưng Liễu Quế làm việc rất nhanh nhẹn, nàng ấy dặn dò cung nhân vài câu, sai người mang anh đào vào rồi mới nói với Vân Tự:
"Nếu nương nương muốn gặp ngươi, ngươi cứ đi theo ta, nhớ nói nhỏ thôi, gần đây nương nương bị đau đầu, không chịu được ồn ào."
Vân Tự định từ chối: "Nô tỳ còn có việc…"
Lời còn chưa dứt đã bị Liễu Quế cắt ngang, nàng ấy trừng mắt, giống như lúc trước nàng từ chối Tĩnh phi nương nương, nàng ấy bực bội nói:
"Ngươi sao lại như vậy, nương nương muốn gặp, ngươi còn không biết tốt xấu, hơn nữa, nương nương có thể làm chậm trễ ngươi bao lâu chứ?"
Vân Tự nghẹn lời, Liễu Quế đã nói đến mức này, nếu nàng còn từ chối, chính là đắc tội với Tĩnh phi nương nương. Vân Tự rũ mắt:
"Cô nương đừng nóng giận, nô tỳ chỉ sợ chậm trễ công việc, nếu không mất nhiều thời gian, nô tỳ đi theo cô nương là được."
Liễu Quế không nghe ra ý tứ trong lời nàng, chỉ biết nàng không từ chối, sắc mặt mới hòa hoãn hơn: "Đi theo ta."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!