Một khắc sau, thánh giá rời khỏi điện Dưỡng Tâm, nhưng Hứa Thuận Phúc không đi theo.
Đàm Viên Sơ nói sẽ tìm cây trâm cho nàng, tự nhiên sẽ không thất hứa. Thấy nàng khóc đến rối tinh rối mù, sợ nàng cảm thấy mất mặt, Đàm Viên Sơ thậm chí không để Hứa Thuận Phúc làm ầm ĩ lên mà tìm kiếm.
Hứa Thuận Phúc nhìn theo hướng thánh giá rời đi, lau mồ hôi lạnh trên trán, vừa rồi Vân Tự cô nương chạy vào với đôi mắt đỏ hoe, dọa Hứa Thuận Phúc giật nảy mình.
Những nô tài trước mặt Hoàng Thượng đều là những kẻ tinh ý, ai dám để nàng chịu ủy khuất?
Hóa ra chỉ là vì làm mất một cây trâm.
Hứa Thuận Phúc gọi thêm hai người cùng hắn đi tìm, lại vì Vân Tự cô nương là nữ tử nên cố ý gọi thêm Thu Viện.
Thu Viện cung kính đuổi theo hắn.
Có Hoàng thượng phân phó, lại lo lắng không tìm thấy sẽ không thể bẩm báo kết quả, Hứa Thuận Phúc lục tung cả trong ngoài điện Dưỡng Tâm.
Thường Đức Nghĩa hôm qua quỳ lâu, bây giờ đầu gối vẫn còn đau, thấy Hứa Thuận Phúc dẫn theo một đám người đi nhưng cũng không để ý, gã ngồi trong bóng râm hành lang sai tiểu cung nhân xoa bóp chân cho mình, đau đến kêu oai oái.
Gã bực mình đá tiểu cung nhân một cái: "Đồ hỗn láo, xoa mạnh lên!"
Tiểu cung nhân bị đá loạng choạng, cúi đầu không dám tỏ vẻ bất mãn, sợ hãi nói: "Nô tài sợ dùng lực mạnh, máu sẽ không tan được."
Thường Đức Nghĩa hừ lạnh, không tin lời tiểu cung nhân, hôm qua gã bị phạt trước mặt bao người, đám nô tài này chắc chắn thấy gã thất thế nên bắt đầu lơ là gã.
Đàm Viên Sơ và Vân Tự không biết chuyện xảy ra ở điện Dưỡng Tâm.
Trong Ngự Thư Phòng, Vân Tự cúi đầu cung kính đứng một bên, trước khi nàng ra ngoài, Đàm Viên Sơ đã cố ý phân phó chuẩn bị nước ấm cho nàng lau mặt, nên lúc này nàng trông không khác ngày thường là mấy.
Chỉ là đôi mắt vẫn còn hơi đỏ.
Nàng từ sáng sớm đã lăn lộn đến giờ, bụng đói meo, cả người đều uể oải.
Đàm Viên Sơ rất bận, kinh thành xảy ra án mạng, Kinh Triệu Doãn và Đại Lý Tự khanh ở Ngự Thư Phòng đợi gần nửa canh giờ. Sau khi bọn họ rời đi, trong điện bỗng vang lên một tiếng "ục ục" rất nhỏ, Vân Tự xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu.
Đàm Viên Sơ đang mệt mỏi day trán, nghe thấy tiếng động, hắn khẽ ngẩn người nhìn về phía Vân Tự.
Thấy nàng như muốn chui xuống đất, Đàm Viên Sơ bật cười:
"Dưới đất có vàng à?"
Vân Tự đỏ mặt cắn môi, vừa xấu hổ vừa buồn bực, cố ý quay mặt đi không để ý đến lời trêu chọc của hắn.
Đàm Viên Sơ gọi người tới, dặn dò vài câu rồi nói với Vân Tự:
"Đi theo hắn."
Vân Tự không hiểu tại sao, nhưng Đàm Viên Sơ đã lại cầm bút, dựa vào bàn xử lý chính vụ. Vân Tự im bặt, không dám quấy rầy hắn, lặng lẽ theo cung nhân rời đi.
Không phải ra khỏi Ngự Thư Phòng, mà là theo cung nhân rẽ vào một chỗ ngoặt, rèm được vén lên, nàng bước vào Thiên Điện.
Cung nhân cung kính nói: "Tỷ tỷ chờ ở đây một lát, Hoàng Thượng sai nô tài mang chút điểm tâm đến cho tỷ."
Thiên Điện không nhỏ, bên trong bày bình phong, án thư, trường kỷ, lư hương đang tỏa khói, làn khói trắng lượn lờ bay lên, có thể thấy Đàm Viên Sơ thường xuyên nghỉ ngơi ở đây.
Cung nhân nói xong liền lui ra, Vân Tự do dự ngồi xuống trường kỷ.
Nàng nhìn quanh điện, trên bàn bày sẵn điểm tâm, Vân Tự do dự một chút rồi cầm một cái lên nếm thử, vị ngọt thanh của sa miên lan tỏa trong miệng, nàng không khỏi nhớ đến điểm tâm được đưa tới từ cung Trường Xuân hôm đó, so sánh một chút, dường như điểm tâm ở cung Trường Xuân có phần ngon hơn.
Dung chiêu nghi nương nương được sủng ái, dưới gối lại có một vị tiểu công chúa, nàng ta trong cung ăn mặc đều là tốt nhất, hiếm có ai sánh bằng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!