Chương 37: Đi theo trẫm

Ánh mặt trời xuyên qua khe cửa sổ chiếu lên người Thu Viện, nhưng nàng ấy vẫn cúi đầu, gương mặt chìm trong bóng tối.

Nàng ấy không nói gì, chỉ vén tay áo lên. Trên cánh tay in hằn rất nhiều vết bầm tím, Vân Tự hít thở dồn dập, nàng cảm thấy những vết này có chút quen mắt.

Điện Trung Tỉnh có rất nhiều việc phải làm, có cả việc trừng phạt những nô tài phạm lỗi.

Bị dây thừng trói chặt, thời gian lâu sẽ để lại những vết thương như vậy.

Trong cung có rất nhiều hình phạt bí mật, một trong số đó là châm hình, dùng ngân châm đâm vào người, đau đến thấu xương nhưng vết thương để lại rất nhỏ. Vân Tự nhìn thấy trên cánh tay Thu Viện có những chấm đỏ li ti như lỗ kim.

Vân Tự nhận ra đây là vết thương mới, thậm chí còn mơ hồ nhìn thấy dấu vết của những vết thương cũ. Nàng cảm thấy ớn lạnh.

Thu Viện là cung nữ ngự tiền, ai dám trách phạt nàng ấy?

Trong phòng trầm mặc hồi lâu, Vân Tự khàn giọng gọi, không biết nên nói gì:

"Thu Viện……"

Thu Viện mấp máy môi, nở một nụ cười với nàng, nhưng trong nụ cười ấy không hề có chút vui vẻ.

Thu Viện buông tay áo xuống, cúi đầu, nói bằng giọng bình tĩnh đến lạ thường:

"Khi ngươi mới đến điện Dưỡng Tâm, ta đã biết ngươi rất thông minh."

Nàng biết tránh xa Thường Đức Nghĩa, nghe thấy lời nhắc nhở của nàng ấy cũng lập tức hiểu ý. Lúc đó Thu Viện đã mơ hồ đoán được, Vân Tự biết Thường Đức Nghĩa là người như thế nào.

Sau đó, người trong điện Dưỡng Tâm đều biết quan hệ giữa Vân Tự và Hoàng Thượng, Thường Đức Nghĩa dù thế nào cũng không dám động đến Vân Tự nữa.

Vân Tự vừa nghe nhắc đến Thường Đức Nghĩa, lập tức hiểu ra chuyện gì đã xảy ra với nàng ấy. Lòng nàng dâng lên một nỗi căm ghét dành cho Thường Đức Nghĩa, nàng nhíu mày:

"Ngươi cũng thường xuyên vào điện hầu hạ, chẳng lẽ không thể tâu với Hoàng Thượng sao?"

Chỉ cần có người tố cáo, lẽ nào Hoàng Thượng lại dung túng cho Thường Đức Nghĩa?

Thu Viện bình tĩnh đến mức gần như chết lặng, nàng ấy hỏi lại: "Ta phải tố cáo như thế nào?"

"Nói ta tàn hoa bại liễu bị một tên hoạn quan khinh nhục, bị ép buộc phải chung chăn gối với hắn mấy năm trời, cầu xin Hoàng Thượng làm chủ cho ta?"

Vân Tự chợt nghẹn lời, câu nói ngắn gọn của Thu Viện khiến nàng hồi lâu sau vẫn không nói nên lời.

Thu Viện nhìn Vân Tự đang sững sờ mím môi. Thu Viện không thể không thừa nhận, nàng hâm mộ Vân Tự.

Không phải hâm mộ Vân Tự được Hoàng Thượng để mắt tới, mà là hâm mộ Vân Tự vừa vào cung đã được ở điện Trung Tỉnh, chưa từng phải chịu bất kỳ sự khinh nhục nào.

Nàng thì khác, nàng tiến cung từ khi còn nhỏ, bị phân công quét dọn Ngự Hoa Viên, sau đó lại không hiểu sao bị Thường Đức Nghĩa để mắt tới.

Thu Viện vĩnh viễn nhớ rõ cái ngày hôm ấy, nàng bỗng nhiên bị cung nhân gọi đến, bảo nàng đến chỗ Thường công công, nói là gã có việc tìm nàng.

Nàng chỉ là một tiểu cung nữ nào dám đắc tội với công công bên cạnh Hoàng Thượng? Nàng nào dám chậm trễ dù chỉ một chút.

Chuyện xảy ra sau đó, Thu Viện thậm chí không dám nhớ lại. Nàng không hiểu, sao lại có kẻ ghê tởm đến vậy?

Gã muốn nàng ngoan ngoãn nghe lời, nói chỉ cần nàng nghe lời, gã sẽ nâng đỡ nàng, giúp nàng sớm ngày được hầu hạ bên cạnh Hoàng Thượng, sau này ở trong cung sẽ trở thành nhân vật có quyền thế.

Thu Viện hận gã đến phát điên, nhưng nàng biết phải làm sao?

Tìm ai làm chủ cho nàng đây?

Tàn hoa bại liễu, lại còn là của một tên hoạn quan, cho dù Thường Đức Nghĩa bị trừng phạt, nàng cũng sẽ bị người đời bàn tán.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!