Cung Khôn Ninh.
Hứa Thuận Phúc đi theo vào hầu hạ. Nơi này vốn dĩ toàn cung nữ của cung Khôn Ninh, Vân Tự không tiện đi theo vào, nàng đành đứng bên ngoài.
Nàng cúi đầu nhìn nhìn cổ tay, Dương bảo lâm thật sự tàn nhẫn, trên cổ tay nàng hằn rõ một vòng dấu vết, đỏ đến phát tím, thậm chí còn rách da. Vân Tự nhíu mày, đáy lòng dâng lên nỗi bực bội.
Vì Dương bảo lâm, nàng không biết đã bao nhiêu lần bị thương rồi.
Nàng không sợ đau, cho dù vết thương nhỏ đến mấy, Vân Tự cũng sợ để lại sẹo, rất sợ rất sợ, thậm chí nỗi sợ ấy cứ lớn dần trong lòng, trở thành nỗi ám ảnh.
Vân Tự khẽ thở dài, mím chặt môi.
Bên trong đang dùng bữa, mơ hồ nghe thấy tiếng cười nói ôn hòa của Hoàng Hậu nương nương, Vân Tự không khỏi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm. Vầng trăng huyền diệu treo lơ lửng tỏa ánh sáng lạnh lẽo. Nàng nhớ tới bữa trưa chỉ ăn chút điểm tâm cùng đá bào ở Ngự Thư Phòng, hiện giờ đêm xuống trời lạnh, không biết có phải vì đói bụng không mà nàng bỗng thấy lạnh lẽo.
Trong đầu Vân Tự hiện lên hình ảnh Dương bảo lâm hôm nay quỳ gối nơi đó, tuy rằng chật vật nhưng khi Dương bảo lâm nắm chặt tay nàng chất vấn, nàng vẫn chỉ có thể kìm nén cảm xúc, không kiêu ngạo không siểm nịnh mà thỉnh cầu Dương bảo lâm buông ra, thậm chí không thể giãy giụa phản kháng.
Vân Tự cắn môi.
Nàng bỗng cảm thấy mờ mịt, rốt cuộc nàng phải đợi đến bao giờ?
Lư tài nhân đã chết, cho dù nàng có được vị phân cũng không bị coi là kẻ cướp vị, sẽ không có ai như Lư tài nhân xem nàng là cái gai trong mắt, có phải nàng nên đẩy nhanh tiến độ kế hoạch?
Dù vị phân ra sao, ít nhất lúc này, nàng đang ở trong điện dùng bữa tối, có cung tì hầu hạ, chứ không phải chỉ có thể đứng ngoài cửa chịu gió lạnh.
Vân Tự thừa nhận, nàng có chút bị những chuyện hôm nay kích thích.
Ước chừng một nén nhang sau, trong điện dần dần yên tĩnh. Hứa Thuận Phúc và Bách Chi dẫn người lui ra, tiếng động làm Vân Tự giật mình hoàn hồn, nàng vội cụp mi cúi đầu.
Tuy có cung nhân cung Khôn Ninh gác đêm, Vân Tự cùng Hứa Thuận Phúc không cần phải canh giữ ở cửa, nhưng cũng phải đợi Hoàng Thượng ngủ rồi mới có thể rời đi.
Vân Tự đứng yên lặng, Bách Chi nhìn nàng vài lần, bỗng nhiên lên tiếng: "Cung nữ này trông quen mắt, nhưng hình như trước đây chưa từng gặp ở ngự tiền."
Hứa Thuận Phúc thầm buồn bực, sao Bách Chi cô nương cũng hỏi câu này? Hắn không tin Bách Chi cái gì cũng không biết, đây chẳng phải biết rõ còn cố hỏi sao? Đọc truyện chính chủ edit để được bản đầy đủ tại FB Frenalis và wpad.
Nhưng cung Khôn Ninh không giống những nơi khác, Hứa Thuận Phúc cười cười, khách khí đáp:
"Nàng ấy mới tới ngự tiền hầu hạ, Bách Chi cô nương chưa gặp qua cũng là bình thường."
Bách Chi bĩu môi.
Vân Tự cúi đầu, dường như không nghe thấy Bách Chi đang nói mình. Đợi đến khi trong điện gọi nước, Hứa Thuận Phúc kéo nàng một cái, dẫn nàng đến nhĩ phòng nghỉ ngơi. Ở đây chỉ có thể nằm nghỉ một lát, muốn ngủ một giấc an ổn như ở điện Dưỡng Tâm là không thể.
Hứa Thuận Phúc liếc nhìn Vân Tự, dưới ánh trăng mờ ảo, gương mặt nàng trắng nõn, đôi môi hồng nhạt, mắt hạnh mày liễu, đẹp không tì vết, phảng phất như được ánh trăng điểm thêm phấn. Hắn thầm than, cũng chỉ vì gương mặt này mà gặp phải những chuyện không hay.
Người xinh đẹp là phúc khí, nhưng đôi khi cũng là một loại phiền toái.
Ngồi trong nhĩ phòng, Hứa Thuận Phúc không nhịn được nhỏ giọng nói:
"Dương bảo lâm từng xin Hoàng Thượng ban cho bộ trâm cài tóc ngọc thanh châu kia."
Vân Tự sững sờ, rốt cuộc cũng hiểu vì sao lúc ấy Dương bảo lâm phản ứng kịch liệt như vậy, thậm chí có phần khác thường.
Vân Tự theo bản năng đưa tay sờ sờ trâm ngọc.
Từ khi Đàm Viên Sơ thưởng cho nàng bộ trâm ngọc này, nàng thường xuyên đeo nó. Lý do rất đơn giản, một là cô nương yêu thích đồ trang sức, hai là muốn lặng lẽ nói cho Đàm Viên Sơ biết nàng rất thích món quà này.
Ngày thường đã quen đeo, hôm nay đột nhiên đến hậu cung, nàng cũng không tháo xuống.
Nhưng cho dù biết chuyện này, Vân Tự vẫn sẽ đeo nó. Nàng vất vả lắm mới có được, chẳng lẽ chỉ vì Dương bảo lâm từng xin ban thưởng mà không đeo nữa sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!