Chương 35: Cấm túc

Ngày mười lăm, Vân Tự mãi đến giờ Thìn mới tỉnh giấc. Hôm qua nàng trở về đã muộn, cung nhân trong điện Dưỡng Tâm đều là người tinh ý, thấy chuyện xảy ra trong điện cũng chỉ làm như không biết, càng không ai dám đem chuyện này ra ngoài bàn tán.

Trước cửa phòng đã có người chuẩn bị sẵn nước ấm cho nàng, nhiệt độ vừa phải.

Vân Tự cúi đầu nhìn chậu nước, trong mắt thoáng nét trầm tư. Nàng liếc nhìn sang phòng bên cạnh, trừ nàng ra, cung nhân khác đều đã đi làm việc.

Vân Tự không dám chậm trễ, vội vàng rửa mặt rồi chạy đến chính điện.

Hôm nay không có buổi chầu, trong điện yên tĩnh không một tiếng động. Hứa Thuận Phúc cùng các thái giám khác canh giữ ở cửa chờ Hoàng Thượng triệu kiến. Vân Tự thở phào nhẹ nhõm, may mà không đến muộn.

Nàng vừa đứng lại, bên trong liền truyền đến tiếng động. Hứa Thuận Phúc nghiêm chỉnh nét mặt, cung kính cúi đầu đẩy cửa bước vào.

Vân Tự theo sau, Đàm Viên Sơ khẽ liếc nhìn nàng.

Vân Tự bất giác rũ mắt xuống. Dù hôm qua về muộn nhưng nàng không dám ngủ ngay, bởi vì khóc lâu nên sợ sáng hôm sau mắt sẽ sưng húp, không thể gặp ai. Nàng phải dùng nước ấm chườm mắt đến nửa đêm. Sáng nay tỉnh dậy còn cố ý soi gương đồng, thấy không còn dấu vết gì mới yên tâm.

Mọi việc vẫn diễn ra như thường lệ, Vân Tự và Đàm Viên Sơ đều không nhắc đến chuyện hôm qua.

Cho đến buổi trưa…

Vân Tự ngồi ăn cơm cùng Thu Viện. Trong điện lúc này có Hứa Thuận Phúc hầu hạ. Vân Tự tranh thủ lúc rảnh rỗi nhận ra Thu Viện cứ liếc nhìn nàng.

Nhớ đến chậu nước ấm trước cửa sáng nay, Vân Tự thấy khó hiểu, liền chủ động hỏi: "Sao vậy?"

Thu Viện khựng lại, cúi đầu ăn vội hai miếng cơm, rồi ngẩng lên nhìn Vân Tự nhắc nhở: "Hôm nay là mười lăm."

Vân Tự ngẩn người, chưa hiểu ý nàng ấy.

Nhưng nhìn thấy vẻ mặt khác lạ của Thu Viện, Vân Tự lập tức hiểu ra. Hôm nay là mười lăm, theo quy củ tổ huấn, Hoàng Thượng phải đến cung Khôn Ninh.

Mà nàng là người đi theo hầu hạ Hoàng Thượng, vậy tám chín phần mười là phải cùng đến cung Khôn Ninh.

Tình cảnh này khiến nàng có chút xấu hổ.

Thảo nào lúc nãy Thu Viện nhắc nhở nàng lại có vẻ lúng túng.

Vân Tự rũ mắt xuống, cơm trong miệng bỗng trở nên nhạt nhẽo. Kỳ thực nàng thấy xấu hổ, nhưng không đến mức như Thu Viện nghĩ.

Trước đây khi hầu hạ ở điện Hòa Nghi, nàng cũng từng gặp Lư tài nhân thị tẩm, thậm chí còn phải canh giữ bên ngoài cả đêm.

Nếu nàng để tâm đến chuyện này, ngay từ đầu đã không chọn con đường này.

Nàng rất rõ ràng mình đang theo đuổi điều gì.

Hiện tại, nàng lo lắng là Đàm Viên Sơ có cho nàng đi theo hầu hạ hay không? Vừa nghĩ đến đây, Vân Tự đã có đáp án. Nàng không cho rằng Đàm Viên Sơ sẽ để ý đến chuyện này.

Con người kia luôn hành động theo ý mình.

Ăn cơm xong, Vân Tự vào trong điện hầu hạ. Nàng cúi đầu đứng im, các đại thần đến rồi đi, đi rồi lại đến. Không biết xảy ra chuyện gì mà Đàm Viên Sơ nổi trận lôi đình.

Tấu chương bị ném xuống đất, khói hương trong điện nghi ngút, suýt chút nữa rơi trúng đầu các đại thần.

Vân Tự mới đến ngự tiền chưa lâu, lần đầu tiên gặp phải cảnh tượng này, theo bản năng nàng định quỳ xuống. Trong hậu cung nếu chủ tử nổi giận, cung nhân đều phải quỳ xuống cầu xin chủ tử bớt giận. Nhưng chưa kịp quỳ xuống thì Hứa Thuận Phúc đã nhanh tay kéo nàng lại.

Vân Tự giật thót tim, suýt chút nữa thì phạm sai lầm.

Đàm Viên Sơ thản nhiên liếc nhìn nàng.

Không chỉ nàng, các đại thần cũng bị hành động của Đàm Viên Sơ dọa đến toát mồ hôi lạnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!