Chương 33: Tuỳ nàng đi

Sau khi Vân Tự bước ra ngoài, bầu không khí trong điện Dưỡng Tâm thay đổi hẳn.

Y phục nàng vẫn gọn gàng, rũ mắt xuống để lộ cần cổ trắng nõn, một lọn tóc mai lòa xòa bên má, dường như không khác gì lúc mới bước vào, nhưng Thường Đức Nghĩa không dám nhìn nàng thêm một lần nào nữa.

Vân Tự bước ra, cung kính hành lễ với Hứa Thuận Phúc: "Hứa công công."

Hứa Thuận Phúc ngập ngừng:

"Vân Tự cô nương đừng làm khó nô tài."

Vân Tự á khẩu, dường như có chút e thẹn, đôi môi vốn nhạt màu giờ đây ửng đỏ, vành tai cũng hồng lên như sắp rỉ máu.

Hứa Thuận Phúc thầm nghĩ, với những quan tâm mà Hoàng Thượng dành cho Vân Tự, dù sao cũng nên sắp xếp cho nàng một chỗ ở riêng.

Suy cho cùng, Hoàng Thượng cũng không phải chưa từng đến phòng của Vân Tự.

Hắn gọi Thường Đức Nghĩa đến: "Chỗ ở của Vân Tự cô nương đã sắp xếp xong chưa?"

Thường Đức Nghĩa lau mồ hôi, thầm mắng một tiếng, Vân Tự là người Hoàng Thượng để ý, sao ngươi không nói sớm!

Gã nào biết Vân Tự ở đâu, vội vàng ra hiệu cho Thu Viện. Thu Viện vẫn còn hơi sững sờ, nhưng nhanh chóng hoàn hồn, vội đáp:

"Bẩm công công, nô tỳ đã sắp xếp cho Vân Tự… cô nương ở căn phòng trước kia của Sơ Nhi."

Thu Viện ngập ngừng, cuối cùng vẫn thêm hai chữ "cô nương" sau tên Vân Tự.

Nàng ấy chợt nhớ đến lúc Vân Tự mới đến, gọi nàng ấy là "Thu Viện cô nương", trong lòng không khỏi cười khổ.

Sơ Nhi khi hầu hạ ở ngự tiền luôn được yêu thích, cũng được ở một mình một phòng. Vân Tự tuy có thân phận đặc biệt nhưng vẫn là nô tỳ, không thể để nàng ở riêng một phòng trong Thiên điện.

Nghĩ vậy, Hứa Thuận Phúc hỏi:

"Vân Tự cô nương thấy thế nào?"

Vân Tự có thể thấy thế nào? Nàng chỉ là một cung nữ, đương nhiên phải nghe theo sự sắp xếp, nàng nhẹ giọng đáp: "Nô tỳ không có ý kiến gì."

Hứa Thuận Phúc ậm ừ, muốn nhắc Vân Tự không cần tự xưng là "nô tỳ", nhưng lại không có lý do, đành mặc kệ, dù sao Hoàng Thượng cũng không ban vị phân cho nàng.

Hứa Thuận Phúc biết nàng mới đến điện Dưỡng Tâm, có rất nhiều thứ cần thu dọn:

"Thu Viện, ngươi đi cùng Vân Tự cô nương về thu dọn đồ đạc."

Vân Tự ngạc nhiên ngẩng đầu lên.

Hứa Thuận Phúc suýt bật cười, chẳng lẽ cô nương này cho rằng mình thật sự là cung nữ bình thường sao?

Nói khó nghe một chút, công việc hàng ngày của hắn đều có tiểu thái giám chuyên trách xử lý, hiện giờ Hoàng Thượng có ý với Vân Tự, nếu hắn không nhìn ra thì cũng không xứng đáng được Hoàng Thượng trọng dụng.

Thu Viện không có ý kiến gì, cung kính đồng ý rồi dẫn Vân Tự trở về phòng.

Phòng của các cung nữ và thái giám nằm tách biệt, các nàng ở phía Tây chính điện, phải đi qua một hành lang dài, xung quanh có vài cây hòe rợp bóng mát. Trên đường đi, Thu Viện rất im lặng, thái độ hoàn toàn khác trước.

Vân Tự liếc nhìn nàng ấy, nhẹ giọng nói: "Đa tạ Thu Viện tỷ tỷ."

Nàng thay đổi cách xưng hô, Thu Viện lập tức nhận ra, ánh mắt phức tạp nhìn nàng: "Vân Tự cô nương không cần gọi nô tỳ như vậy."

Không đợi Vân Tự lên tiếng, Thu Viện lại cứng nhắc nói: "Ở trong cung, quy củ chưa bao giờ là ai đến trước thì địa vị cao hơn, cô nương được sủng ái ở ngự tiền, nô tỳ nên gọi cô nương một tiếng tỷ tỷ."

Nàng ấy nói thật, cũng không hề âm dương quái khí, chỉ là giọng nói lạnh lùng dễ khiến người khác hiểu lầm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!