Chương 32: Có hơi lâu

Cung Trường Xuân.

Đồng Vân vẻ mặt nghiêm trọng bước vào nội điện. Dung chiêu nghi đang nằm trên trường kỷ, cung nữ đang sơn móng tay cho nàng ta. Nghe thấy tiếng động, Dung chiêu nghi chậm rãi ngước mắt lên nhìn ra sau Đồng Vân, thấy không có ai, sắc mặt nàng ta hơi trầm xuống:

"Người đâu?"

Đồng Vân "bịch" một tiếng quỳ xuống.

Thấy vậy, Dung chiêu nghi rút tay đang được sơn móng, các cung nhân lập tức lui ra ngoài. Chẳng mấy chốc, trong điện chỉ còn lại hai người chủ tớ.

Dung chiêu nghi ngồi thẳng dậy: "Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì?"

Nàng ta sai Đồng Vân đến điện Trung Tỉnh đưa Vân Tự về, Lưu An Thuận ở điện Trung Tỉnh từ trước đến nay là người biết nhìn xa trông rộng, nói khó nghe một chút, chính là kẻ gió chiều nào che chiều ấy. Biết rõ nàng ta muốn người, không lý nào lại dám đắc tội nàng ta mà không thả người.

Đồng Vân không hoàn thành nhiệm vụ, cúi gằm mặt không dám nhìn Dung chiêu nghi, nhỏ giọng nói:

"Nương nương, nô tỳ đến điện Trung Tỉnh thì gặp người của cung Vĩnh Ninh."

Nghe vậy, Dung chiêu nghi nhíu mày nghi hoặc: "Tĩnh phi?"

Đồng Vân gật đầu.

Dừng một chút, Đồng Vân nhớ đến những gì Lưu công công tiết lộ, nàng ta không dám giấu giếm: "Nghe ý của Lưu công công, mục đích của Tĩnh phi nương nương giống chúng ta."

Dung chiêu nghi khẽ nhếch môi, chậm rãi nói: "Vị Tĩnh phi nương nương này không phải luôn chỉ lui tới cung Từ Ninh, không màng thế sự sao? Sao giờ lại muốn nhúng tay vào chuyện này?"

Đồng Vân không dám tiếp lời.

Một lúc sau, Dung chiêu nghi nhớ lại cảnh tượng ở Ngự Hoa Viên hôm đó, ánh mắt lạnh lẽo: "Tĩnh phi thì đã sao? Ta muốn người, không có lý nào lại không có được!"

Đồng Vân kinh ngạc, vội la lên: "Nương nương, ngài và Tĩnh phi nương nương luôn luôn nước sông không phạm nước giếng…"

Lời còn chưa dứt, đã bị Dung chiêu nghi nhẹ nhàng cắt ngang, nàng ta khinh miệt nói:

"Nàng ta là Tĩnh phi không màng thế sự, ta mới có thể nước sông không phạm nước giếng với nàng ta."

Hiện giờ Hoàng Thượng xem Tĩnh phi như biểu muội, địa vị của nàng ta trong hậu cung tự nhiên đặc biệt. Nếu Tĩnh phi không muốn vinh hoa phú quý này, nàng ta cũng chỉ là một phi tần thất sủng trong hậu cung mà thôi.

Đồng Vân không hiểu, nhưng biết quyết định của nương nương rất ít khi thay đổi.

Đồng Vân im lặng cúi đầu, nàng ta không hiểu, tại sao nương nương lại kiêng kị Vân Tự như vậy?

Đồng Vân cuối cùng vẫn không thể đưa Vân Tự về. Khi nàng ta đến điện Trung Tỉnh lần nữa, chỉ thấy Lưu công công lắc đầu đầy chua xót:

"Đồng Vân cô nương đến muộn một bước rồi, Vân Tự đã được đưa đến ngự tiền."

Nghe vậy, sắc mặt Đồng Vân đại biến.

*****

Tháng năm, hoa hải đường nở rộ, cánh hoa rơi lả tả. Vân Tự xách theo một chiếc bọc nhỏ, được Lưu công công đích thân đưa đến điện Dưỡng Tâm.

Đàm Viên Sơ đang ở Ngự Thư Phòng chưa về, Hứa Thuận Phúc cũng đi theo Hoàng Thượng nên không có mặt. Thật trùng hợp, người sắp xếp chỗ ở cho Vân Tự lại là Thường Đức Nghĩa.

Thường Đức Nghĩa tuổi tác tương đương với Lưu công công, sau khi chào hỏi, ánh mắt gã dừng trên người Vân Tự, đôi mắt bỗng sáng lên dò xét nàng từ trên xuống dưới.

Vân Tự nhíu mày, không ngờ Thường Đức Nghĩa lại dám trắng trợn như vậy.

Lưu công công không dấu vết đứng chắn trước mặt Vân Tự, nhắc nhở: "Hứa công công sai ta đưa người đến đây, giờ ta phải về trước."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!