Chương 31: Nàng không cần

Cảnh tượng bên hồ náo loạn cả lên. Tin tức truyền ra, Hoàng Hậu nương nương vội vã đến nơi. Chứng kiến cảnh tượng hỗn độn trước mắt, ánh mắt nàng ấy không khỏi lóe lên tia sắc bén.

Đàm Viên Sơ quay lưng về phía nàng ấy, mắt nhìn xuống, Hoàng Hậu không thấy rõ thần sắc của hắn, chỉ thấy Dương tiệp dư đang quỳ trên mặt đất, nước mắt rơi lã chã như trân châu đứt dây. Còn Đàm Viên Sơ chỉ nhìn nàng ta bằng ánh mắt thờ ơ lạnh nhạt.

Sự trầm mặc đến đáng sợ bao trùm không gian.

Hoàng Hậu thấy Dương tiệp dư bất an cắn môi, đáy mắt nàng ta hiện lên nỗi sợ hãi thật sự, nước mắt cứ thế tuôn rơi. Nàng ta đưa tay muốn nắm lấy vạt áo Đàm Viên Sơ, nhưng hắn chỉ khẽ nhấc mí mắt liếc nhìn, tay Dương tiệp dư cứng đờ, không dám làm càn nữa.

Cung nhân ào ào nhảy xuống hồ cứu người. Hoàng Hậu kìm nén cảm xúc, tiến đến trước mặt Đàm Viên Sơ, nhẹ nhàng cất tiếng:

"Hoàng Thượng."

Đàm Viên Sơ nhàn nhạt đáp lại.

Được Bách Chi đỡ dậy, Hoàng Hậu nhíu mày nhìn về phía mặt hồ: "Lư tài nhân vẫn chưa được cứu lên sao?"

Đây là sự thật rõ ràng, Đàm Viên Sơ không đáp lời, Hoàng Hậu cũng không thấy xấu hổ. Dù sao lúc này người xấu hổ nhất chính là Dương tiệp dư. Nhận được tin tức, các phi tần đều đang vội vã đến đây, Dung chiêu nghi cũng không ngoại lệ.

Nàng ta thậm chí còn chưa kịp về cung Trường Xuân đã vội quay trở lại.

Đồng Vân theo bản năng nhìn nương nương, thấp giọng nói: "Nương nương, nếu Lư tài nhân xảy ra chuyện, kế hoạch của chúng ta…"

Dung chiêu nghi im lặng không nói.

Đồng Vân nuốt nước miếng, lại nói: "Nghe nói lần này hại Lư tài nhân rơi xuống nước chính là Dương tiệp dư."

Dung chiêu nghi không ngoài dự đoán cười lạnh: "Ta đã nhẫn nhịn kẻ ngu xuẩn này quá lâu rồi."

Đồng Vân không dám nói thêm gì nữa, yên lặng đi theo kiệu, vừa đến gần đình hóng gió liền nghe thấy vài tiếng hô hoán:

"Nhanh lên! Cứu người! Mau đưa Lư tài nhân lên!"

"…Còn một người nữa!"

"Thái y!"

Dung chiêu nghi bước xuống kiệu, nhìn ra xa, Lư tài nhân và cung nữ bên cạnh đều đã được vớt lên. Hai người nằm bất tỉnh trên mặt đất, quần áo ướt sũng, nước nhỏ tong tong. Điểm khác biệt duy nhất là, Lư tài nhân mặt mày dữ tợn, khóe mắt như muốn nứt ra, còn cung nữ kia thì nhắm mắt an tường, sắc mặt hơi tím tái, rõ ràng là dấu hiệu chết đuối.

Lập tức có những tiếng kinh hô sợ hãi vang lên, các phi tần hoảng sợ lùi lại, bịt miệng, thậm chí có người còn nôn khan.

Thấy vậy, thái y thầm kêu không ổn, không bắt mạch mà trực tiếp đưa tay kiểm tra hơi thở của Lư tài nhân.

Một lát sau, trên trán thái y toát ra mồ hôi lạnh.

Hoàng Hậu nhíu mày, trong hậu cung do nàng ấy quản lý mà xảy ra án mạng, đây không phải là chuyện tốt lành gì.

Đàm Viên Sơ lạnh lùng nhìn từ Lư tài nhân sang cung nữ nằm bên cạnh.

Đã lâu rồi hắn không gặp nàng.

Lần cuối cùng gặp nàng là khi Lư tài nhân sảy thai, nàng đến cầu xin hắn đòi lại công đạo cho Lư tài nhân.

Hắn chán ghét vẻ ngu ngốc của Lư tài nhân, nửa năm nay chưa từng bước chân đến điện Hòa Nghi, dần dần cũng quên mất người cung nữ này.

Cho đến khi vừa rồi nhìn thấy trâm cài tóc của giai nhân, những ký ức nửa năm trước như ùa về. Hắn nhớ đến những lời ve vãn nửa kín nửa hở của nàng, nhớ đến việc nàng xem mối quan hệ của hai người như chuyện vụng trộm, cũng nhớ đến đêm hôm đó nàng run rẩy đứng ở hành lang, cùng với câu hỏi "Nếu nô tỳ hỏi thay cho chính mình, Hoàng Thượng sẽ trả lời thế nào?".

Giờ đây nàng lại nằm bất động trên mặt đất, sống chết không rõ.

Đàm Viên Sơ rũ mắt xuống, trong lòng dâng lên một cảm giác khó chịu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!