Hành lang yên tĩnh, Thu Linh trở về điện hầu hạ, chỉ còn lại một mình Vân Tự.
Tiểu Dung Tử thấy nàng lâu không quay lại, lo lắng tìm đến: "Tỷ tỷ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Tiểu Dung Tử nhìn chiếc hộp gấm trong tay tỷ tỷ, trong lòng tràn đầy nghi hoặc. Ai ngờ, vừa dứt lời, người trước mặt bỗng nhiên rơi nước mắt, Tiểu Dung Tử ngây người tại chỗ.
Hắn quen biết tỷ tỷ đã lâu, hơn một năm.
Tiểu Dung Tử chưa từng thấy tỷ tỷ khóc. Điện Trung Tỉnh là nơi tốt, Lưu công công đối xử tốt với tỷ tỷ, thứ gì cũng cho tỷ tỷ trước, nàng quanh năm luôn tươi cười, dường như không có chuyện gì phải lo lắng.
Vân Tự quay đầu đi, nàng hít sâu một hơi rồi lau nước mắt trên mặt. Nàng không nói gì nhưng lại khiến người ta cảm thấy đau lòng.
Tiểu Dung Tử hoàn toàn luống cuống: "Tỷ tỷ, tỷ nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Hồi lâu sau, Vân Tự mới khó khăn cất tiếng: "Ta hối hận."
Tiểu Dung Tử khó hiểu nhìn nàng. Vân Tự không nhìn hắn, quay đầu nhìn ra sân vắng, nàng lau nước mắt, thanh âm có chút nghẹn ngào nhưng cố gắng nói chậm rãi để người khác không nhận ra cảm xúc của mình:
"Đệ nói đúng, vốn dĩ không có lòng trung thành thì không nên làm nô tài, nàng ta cũng không nên là chủ tử của ta."
Đầu ngón tay nàng trong tay áo bấu chặt vào da thịt, cơn đau truyền đến khiến nàng đè nén được sự ghê tởm đang cuộn trào trong lòng.
Sau khi nghe Thu Linh nói, sự chán ghét của nàng đối với Lư tài nhân đã lên đến đỉnh điểm.
Nàng tuyệt đối sẽ không để mình rơi vào tình cảnh của ba năm trước!
Đôi mắt hạnh của Vân Tự tràn đầy lạnh lẽo, nếu Lư tài nhân muốn bán nàng để cầu vinh, thì nàng và Lư tài nhân cũng không còn gì để nói.
Lấy lại bình tĩnh, Vân Tự nhận ra mình đang rất lý trí, nàng nhìn Tiểu Dung Tử kể lại ngắn gọn mọi chuyện. Tiểu Dung Tử lập tức sa sầm mặt, hắn cắn răng rít lên: "Sao nàng ta dám!"
Thường Đức Nghĩa là ai chứ?
Những cung nữ bị gã ta để mắt tới, có mấy ai sống sót? Cho dù sống sót cũng không tránh khỏi bị gã ta hành hạ.
Chỉ là mạng của cung nhân không đáng giá, Thường Đức Nghĩa làm việc lại kín đáo, không ai muốn vì mấy cung nữ mà đắc tội với gã ta, nên gã ta mới không bị bại lộ.
Giận thì giận, nhưng trước mắt phải giải quyết chuyện này đã. Tiểu Dung Tử nhíu mày: "Tỷ tỷ, bây giờ phải làm sao?"
Dù thế nào, Lư tài nhân cũng là chủ tử, tỷ tỷ không thể công khai chống đối mệnh lệnh của Lư tài nhân.
Vân Tự rũ mắt xuống, lạnh lùng nói: "Dương tiệp dư luôn có thù tất báo, Lư tài nhân lúc mang thai đã đắc tội nàng ta, nàng ta không thể nào quên chuyện này."
Hiện tại chưa ra tay "chăm sóc" Lư tài nhân, chẳng qua là vì có Tô quý tần ở phía trước, thu hút hết sự chú ý của Dương tiệp dư mà thôi.
Một lát sau, Vân Tự nói: "Ta nhớ Tiểu Lộ Tử đang hầu hạ ở điện Trường Nhạc."
Tiểu Dung Tử gật đầu, ngay sau đó nhíu mày: "Nhưng tỷ tỷ, lúc ở điện Trung Tỉnh, chúng ta không qua lại với Tiểu Lộ Tử."
Liệu Tiểu Lộ Tử có chịu giúp bọn họ không?
Vân Tự lắc đầu: "Không cần hắn giúp chúng ta, đệ chỉ cần tìm vài người quen biết, truyền tin tức Lư tài nhân nghi ngờ Dương tiệp dư sai khiến Lưu ngự nữ hãm hại nàng ta sinh non đến tai Tiểu Lộ Tử là được. Ai cũng muốn thăng tiến, hắn ta ở điện Trường Nhạc lâu như vậy mà không có cơ hội, sẽ không bỏ qua chuyện này đâu."
Tiểu Dung Tử do dự, hắn muốn nói, Dương tiệp dư chưa chắc đã liên quan đến chuyện này.
Nhưng rất nhanh, Tiểu Dung Tử nhận ra, Dương tiệp dư có liên quan đến chuyện Lư tài nhân sinh non hay không không quan trọng, chỉ cần khiến Dương tiệp dư nhớ đến Lư tài nhân, và biết Lư tài nhân oán hận nàng ta là đủ rồi.
Liệu Dương tiệp dư có thể chịu đựng được sự tồn tại của một người như vậy trong cung? Nhìn cách làm việc của Dương tiệp dư là biết rõ câu trả lời.
Ngoài ra, Tiểu Dung Tử chỉ còn một mối băn khoăn: "Liệu có kịp không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!