Chương 3: Điện Trường Nhạc

Đêm thu mang theo chút se lạnh, phảng phất nỗi buồn man mác, màn đêm buông xuống tối đen như mực, chỉ có một vầng trăng cô độc treo cao giữa không trung.

Tối nay không ai ngủ được, mỗi người đều đang đợi tin tức từ ngự tiền. Màn đêm càng lúc càng sâu, cung tường bắt đầu thắp sáng đèn lồng, ngự tiền vẫn không có nửa điểm động tĩnh, một chút nóng nảy lan tràn ra.

Hôm nay là ngày tân phi vào cung, nếu không có gì bất ngờ, Hoàng Thượng nhất định sẽ đến hậu cung.

Điện Hòa Nghi cũng đang chờ đợi, Lư tài nhân vừa mới tắm gội xong, cả người tỏa ra hơi nóng mờ ảo, gương mặt ửng hồng, vô cớ thêm một chút phong tình mê người. Nàng ta ngồi trước bàn trang điểm, tóc đen còn chưa lau khô, liên tục quay đầu nhìn ra ngoài điện, có chút ngồi không yên. Vân Tự lặng lẽ cúi đầu.

Chờ đợi đã lâu, Lư tài nhân nhịn không được bĩu môi: "Hoàng thượng sẽ không đến Thanh Ngọc Uyển chứ?"

Thanh Ngọc Uyển là nơi ở của Tô mỹ nhân, Tô mỹ nhân là tân phi có vị phân cao nhất trong đợt tuyển tú này, vừa lúc hơn Lư tài nhân một bậc. Lư tài nhân ngoài mặt tuy không nói gì, nhưng vẫn canh cánh trong lòng.

Vân Tự không dám mạo muội đáp lời, dù sao, luận về sự thân cận, trong điện này cũng không phải nàng là người thân cận nhất với Lư tài nhân.

Quả nhiên, Tụng Nhung nhanh chóng đáp lời: "Chủ tử đừng nói bậy, biết đâu đợi lát nữa sẽ có tin tức truyền đến, hôm nay sẽ là điện Hòa Nghi được thị tẩm đấy!"

Lư tài nhân khẽ hừ một tiếng, cũng không biết có tin hay không, nhưng dù sao lời này cũng xuôi tai.

Lại chờ thêm một khắc, ngự tiền vẫn không có tin tức truyền đến, Lư tài nhân rốt cuộc không ngồi yên được nữa, nàng ta thu hồi tầm mắt khỏi gương đồng, quay đầu nhìn Vân Tự đang cung kính cúi đầu, chớp chớp mắt:

"Vân Tự, ngươi đi hỏi thăm tin tức xem sao, tại sao vẫn chưa có động tĩnh gì?"

Vân Tự thầm cười khổ, hỏi thăm đế tung (hành tung của đế vương) là điều tối kỵ, các ma ma dạy dỗ khi tuyển tú đều đã dạy điều này, Lư tài nhân nhất định là biết, vậy mà vẫn phái nàng đi hỏi thăm tin tức, không chừa cho nàng đường lui. Hơn nữa, trong cung này thật sự có rất ít phi tần không hỏi thăm đế tung.

Vân Tự cong mắt, nàng có một đôi mày thanh tú, khi cười như lá liễu, đặc biệt khiến người ta yêu thích. Nàng cũng biết điểm này, không ngẩng đầu lên, chỉ cúi đầu cung kính nói:

"Nô tỳ tuân lệnh."

Sau khi nàng lui xuống, trong điện yên tĩnh một lát. Lư tài nhân tiếp tục lựa chọn ngọc trâm trên bàn trang điểm, soi gương thử từng cái một, Tụng Nhung như có điều muốn nói lại thôi.

Từ gương đồng nhìn thấy dáng vẻ này của Tụng Nhung, Lư tài nhân sinh ra buồn bực:

"Làm sao vậy?"

Tụng Nhung liếc mắt về phía cửa điện, xác định Vân Tự không có ở đó, nàng ta mới thấp giọng lo lắng: "Chủ tử vì sao để Vân Tự hầu hạ trong điện?"

Edit: FB Frenalis

Trong điện còn có những nô tỳ khác hầu hạ, Tiểu Dung Tử cũng ở trong điện, nghe vậy hắn nắm chặt ống tay áo, liếc nhìn Lư tài nhân và Tụng Nhung.

Lư tài nhân trả lời như lẽ đương nhiên: "Nàng ta xinh đẹp mà."

Một mỹ nhân như hoa như ngọc như vậy cả ngày ở trước mắt, thật đẹp mắt.

Tụng Nhung nghẹn lời, hồi lâu mới buồn bực lên tiếng: "Nhưng nàng ta xinh đẹp quá mức, chủ tử không lo lắng sao?"

Vân Tự xinh đẹp như vậy, đến lúc đó sẽ không chỉ có mình chủ tử nhìn thấy, chẳng lẽ chủ tử không sợ Vân Tự lọt vào mắt xanh của Hoàng Thượng sao?

Tụng Nhung còn cố kỵ một chút, khi nhắc đến Hoàng Thượng, nàng ta không nói hết lời, nhưng chỉ cần nghe giọng điệu cũng đủ để người ta hiểu rõ.

Lư tài nhân chần chờ một chút, rồi vẫy vẫy tay: "Nàng ta ở trong cung đã lâu như vậy, nếu thật sự có lòng tư, cần gì phải đợi đến bây giờ?"

"Hơn nữa, thân phận của nàng ta bày ở đó, Hoàng Thượng nếu thật sự coi trọng nàng ta, nàng ta cũng không đến mức đến bây giờ còn chỉ là một cung nữ."

Phụ thân của Lư tài nhân là thượng thư nhị phẩm, ca ca lại là tân quý trước mặt Hoàng Thượng, trong lòng kiêu ngạo về xuất thân của mình, cho dù vô tình, trong lời nói cũng tự nhiên lộ ra một chút khinh thường đối với cung tỳ. Những người hầu hạ trong điện đều cúi đầu im lặng không nói lời nào, như thể đều là người điếc lác.

Tụng Nhung á khẩu, nhưng cũng có chút bị thuyết phục, cuối cùng nàng ta vẫn nuốt lời, không khuyên can nữa. Dù sao chủ tử cũng vừa mới tiến cung, không thích hợp gây ra quá nhiều chuyện.

Chờ chủ tớ hai người yên tĩnh lại, Tiểu Dung Tử mới dần dần buông lỏng ống tay áo, hắn cúi đầu, không để ai nhìn thấy thần sắc của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!