Chương 27: Ngươi hỏi thay ai?

Tụng Nhung đã chết, Thu Linh được như ý nguyện vào nội điện hầu hạ. Thấy Hoàng thượng đến, nàng ta vội vàng pha loại trà quý nhất trong điện.

Lư tài nhân đang mang thai, các loại trà ngon trong điện gần như đều được cất vào kho. Thu Linh phải mất một lúc lâu mới tìm được. Nàng ta tích cực như vậy, Lư tài nhân nhìn thấy, trong lòng có chút phức tạp. Nàng ta biết chuyện này là lẽ thường tình, nhưng vẫn cảm thấy không thoải mái.

Cảm xúc ngột ngạt, Lư tài nhân lại nghĩ đến Vân Tự. Trong điện không thấy bóng dáng Vân Tự đâu, nàng ta cho rằng Vân Tự biết Hoàng Thượng giá lâm nên đang tránh mặt.

Lư tài nhân lại cảm thấy không được tự nhiên, cũng không muốn nhắc đến Vân Tự trước mặt Đàm Viên Sơ, chỉ lờ đi:

"Chỉ là một nô tài thôi, không đáng nhắc đến."

Vân Tự không biết tình hình trong điện, khi trở về phòng, nàng vẫn còn sợ hãi. Nghĩ đến chỉ cách một bức tường, Lư tài nhân trong điện không hề hay biết, còn Hoàng Thượng lại nắm cằm nàng ở bên ngoài, cảnh tượng đó chắc chắn đã bị người khác nhìn thấy, Vân Tự liền cảm thấy đau đầu. Nàng tựa trán vào cửa buồn bực thở dài.

"Cốc cốc cốc!"

Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, Vân Tự bừng tỉnh. Nàng đứng thẳng dậy, bình tĩnh hỏi: "Ai vậy?"

"Vân Tự cô nương, là nô tài. Hoàng Thượng sai nô tài mang thuốc đến cho cô nương."

Nghe thấy giọng của Hứa công công, Vân Tự vội vàng nhìn vào gương đồng. Vừa rồi nàng hành động không để lại dấu vết, trên trán sạch sẽ không có vết đỏ nào. Nàng mới thong thả mở cửa. Hứa Thuận Phúc đứng ngoài cửa, tay cầm một chiếc bình thuốc bằng ngọc bích.

Vân Tự hiểu ra, cúi đầu, vành tai ửng đỏ, giọng nói nhỏ nhẹ: "Đa tạ Hứa công công." Edit: FB Frenalis

Hứa Thuận Phúc thầm cảm thán, càng thêm khẳng định Vân Tự không phải người tầm thường. Hắn suy đoán thái độ của Hoàng Thượng với Vân Tự, cảm thấy nàng không bao lâu nữa sẽ thay đổi thân phận.

Dù sao, Hoàng Thượng cũng không phải người kiên nhẫn.

Thuốc được ban thưởng từ ngự tiền đương nhiên là loại tốt nhất, hơn hẳn loại Vân Tự đang dùng. Nàng không ngốc đến mức cất thuốc đi, mà trực tiếp bôi lên. Sau khi lau sạch mặt, Vân Tự ngồi trước gương đồng thoa một lớp phấn mỏng. Trong gương, nữ tử mắt long lanh ngấn lệ, thật ra cái tát chỉ đau lúc đó, sau đó cũng không còn cảm thấy đau nữa.

Nhưng Đàm Viên Sơ đã sai người mang thuốc đến, Vân Tự cũng không ngại làm lớn chuyện.

Còn về những lời ám chỉ của Đàm Viên Sơ, Vân Tự coi như không hiểu. Nàng cố ý câu dẫn Đàm Viên Sơ, điều này, cả nàng và Đàm Viên Sơ đều rõ ràng trong lòng. Vừa lúc Đàm Viên Sơ đối với nàng có tâm tư, cũng vui vẻ cùng nàng diễn trò. Nàng dựa vào chẳng qua chỉ là sắc đẹp, Đàm Viên Sơ cố ý trêu chọc nàng, mới có cảnh Vân Tự quay đầu bỏ đi.

Cũng chính vì vậy, Vân Tự càng hiểu rõ con đường này sẽ phải bước đi cẩn thận như trên băng mỏng.

Đàm Viên Sơ vốn là người lạnh lùng, ngay cả Lư tài nhân đang mang thai cũng không được hắn coi trọng và bao dung, huống chi là nàng, người chỉ dựa vào sắc đẹp để thu hút vài phần tâm tư của hắn?

Trên đời này không thiếu mỹ nhân, đặc biệt là trong hoàng cung, những người mới được tuyển vào cung, người nào người nấy đều xinh đẹp, trẻ trung hơn nàng. Nếu nàng tự mãn vì điều này, ai biết sẽ rơi vào kết cục gì?

Ở trong phòng khoảng một khắc, Vân Tự mới chịu bước ra ngoài. Trên hành lang, bán chi liên (1) từng chùm nở rộ. Nàng chậm rãi bước đi, không hề vội vàng. Nàng đoán được tâm tư của Lư tài nhân, cũng vui vẻ được thảnh thơi. Nàng đưa tay hái một đoá bán chi liên, cảm thấy không đẹp bằng hoa hải đường trong điện Trung Tỉnh.

(1) Bán chi liên là loài thảo mộc nhỏ, có hoa màu tím hoặc xanh lơ và thường mọc thành cụm. Bán chi liên còn có thể dùng làm vị thuốc trong y học cổ truyền.

Đôi khi Vân Tự cũng cảm thấy mình tự chuốc lấy khổ cực.

Ở lại điện Trung Tỉnh không tốt sao? Lưu công công yêu quý nàng, người trên dưới trong điện Trung Tỉnh cũng kính trọng nàng. Nói khó nghe một chút, những phi tần không được sủng ái còn không bằng nàng.

Nhưng con người luôn tham lam, Vân Tự cũng vậy. Nàng muốn sống tốt hơn, leo lên vị trí cao hơn, dù con đường có gian nan, người khác có nhìn nàng bằng ánh mắt khác thường, nàng cũng không quan tâm.

Một loạt tiếng bước chân cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng. Vân Tự bỗng nhiên hoàn hồn, nhìn thấy Đàm Viên Sơ bước ra khỏi điện.

Bức rèm châu được Hứa Thuận Phúc cung kính vén lên, Vân Tự thấy rõ vẻ lạnh nhạt trong mắt hắn, nàng có chút bất an, không biết Lư tài nhân lại làm gì chọc giận hắn?

Chưa kịp suy nghĩ kỹ, Đàm Viên Sơ bỗng nhiên đi về phía nàng. Vân Tự giật mình, đôi mắt hạnh mở to, theo bản năng nhìn xung quanh. Hứa Thuận Phúc lập tức buông rèm châu xuống, che khuất tầm nhìn từ trong điện.

Vân Tự cảm thấy Hứa Thuận Phúc quả xứng danh là người đứng đầu ngự tiền.

Vân Tự lảng tránh nấp sau cây cột, nhưng vẫn chưa kịp nấp kỹ, cây cột đã bị người nào đó gõ gõ: "Ra đây."

Vân Tự ngẩn người, nàng trốn cái gì chứ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!