Chương 26: Trở về bôi thuốc

Bên trong nội điện cung Trường Nhạc an tĩnh lạ thường.

Hoàng Hậu đã quen với tính khí thất thường của Hoàng thượng nên vẫn giữ nguyên sắc mặt, điềm nhiên ngồi ở vị trí chủ trì, chỉ đạo đại cục. Hứa Thuận Phúc cũng nhanh chóng điều một đội cấm quân canh giữ ở cửa, đồng thời triệu tập tất cả thái y đang đương trị ở Thái Y Viện tới, kiểm tra mọi ngóc ngách trong cung Trường Nhạc.

Nhã Linh đứng bên cạnh há hốc mồm kinh ngạc. Chủ tử nhà nàng ta trúng độc, lẽ nào Hoàng thượng không đích thân ở đây điều tra hung thủ sao? Nàng ta không khỏi lo lắng bất an.

Nhưng người khổ sở nhất lúc này không ai khác chính là Lư tần. Nàng ta đang mang thai, tâm tư vốn đã nhạy cảm, nay lại bị thái độ của Hoàng thượng làm cho tổn thương, nước mắt cứ thế tuôn rơi, Vân Tự khuyên thế nào cũng không được.

Hoàng Hậu vốn tinh ý, nhìn sắc mặt Hoàng Thượng liền hiểu chuyện gì đang xảy ra. Thấy Lư tần khóc lóc ầm ĩ, không khỏi lạnh giọng quở trách:

"Khóc lóc om sòm như vậy có ích gì? Ngươi đang mang long thai trong người, dù có khổ sở cũng phải nghĩ cho đứa bé."

Nói thẳng ra thì, lôi đình mưa móc đều là ân huệ của Hoàng Thượng, há có thể để nàng ta ở đây khóc lóc ủy mị, làm náo loạn cung quy?

Lời lẽ nghiêm khắc khiến Lư tần run lên bần bật. Nàng ta ngây người ra, bởi hoàng hậu trước giờ luôn ôn tồn với nàng ta, chưa từng dùng ngữ khí nặng nề như vậy.

Nỗi sợ hãi mơ hồ khiến tiếng khóc của Lư tần đột nhiên im bặt. Nàng ta bất an nắm chặt cánh tay Vân Tự. Vân Tự khẽ nhíu mày, cúi đầu không nói.

Thấy Lư tần đã im lặng, Hoàng Hậu mới quay sang hỏi Nhã Linh: "Nói lại lần nữa những việc Dương tiệp dư đã làm trong hai ngày nay."

Nhã Linh không dám giấu giếm, nhưng cũng chỉ lặp lại những lời đã nói lúc trước, không thêm bớt nửa chữ.

Hoàng Hậu liếc nhìn đồng hồ cát trong điện, lạnh nhạt hỏi: "Ngươi nói cung Trường Nhạc vẫn bình thường, không có gì khác lạ?"

Nhã Linh cứng họng. Đúng là nàng ta muốn nói như vậy, nhưng giờ lại sợ hãi cúi đầu, che giấu thần sắc trong mắt.

Tất cả cung nhân trong cung Trường Nhạc đều bị đưa vào điện. Hứa Thuận Phúc dẫn người tra hỏi từng người. Có một cung nữ sau khi nghe Hứa Thuận Phúc và Nhã Linh thuật lại sự việc, sắc mặt bỗng nhiên biến đổi.

Hứa Thuận Phúc thấy vậy, lập tức hỏi: "Ngươi biết cái gì?"

Nhã Linh nghe thấy động tĩnh liền quay đầu lại, đột nhiên lên tiếng: "Các món ăn của chủ tử đều do Đậu Đỏ đến Ngự Thiện Phòng lấy."

Đậu Đỏ nghe vậy liền quỳ sụp xuống đất, mặt mày trắng bệch:

"Nô tỳ tuyệt đối không dám hãm hại chủ tử ạ!"

Nhã Linh bực tức quát: "Vậy ngươi chột dạ cái gì?!"

Đậu Đỏ vội vàng lắc đầu, biện giải: "Nô tỳ không có! Nô tỳ chỉ là nhớ ra một chuyện. Hôm qua chủ tử muốn dùng canh bồ câu non hầm củ sen, nhưng khi nô tỳ đến Ngự Thiện Phòng truyền thiện thì Tụng Nhung ở điện Hòa Nghi lại nói Lư tần nương nương cũng muốn dùng món canh này, muốn nô tỳ nhường cho nàng ta. Nô tỳ đương nhiên không muốn nhường, cuối cùng cãi nhau một trận với Tụng Nhung mới mang canh về được."

Vừa nhắc đến ba chữ "điện Hòa Nghi", ánh mắt mọi người trong điện đều đổ dồn về phía Lư tần.

Lư tần vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc vừa rồi, nghe vậy lập tức phản bác: "Nói hươu nói vượn! Ta khi nào muốn dùng canh bồ câu non?"

Nhã Linh không để ý đến nàng ta, tức giận đến mức ngực phập phồng:

"Nha đầu chết tiệt này, sao hôm qua lúc về không nói!"

Đậu Đỏ sợ hãi đến rơi nước mắt: "Nô tỳ nghĩ nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, nên mới không dám nói."

Hai người một hỏi một đáp, Vân Tự bỗng nhiên hiểu ra điều gì đó. Nàng nhớ đến chuyện Lư tần từng nói, đã tra ra trong phòng Tụng Nhung có vàng bạc châu báu không rõ nguồn gốc.

Lúc đó, Lư tần cho rằng có người mua chuộc Tụng Nhung hãm hại đứa bé trong bụng nàng ta. Nhưng có lẽ Lư tần đã đoán sai, mục tiêu của đối phương căn bản không phải đứa bé, mà là muốn hãm hại nàng ta.

Lư tần tức giận đến mức không nói nên lời, còn định nói gì đó thì bị Hoàng Hậu cắt ngang:

"Đến điện Hòa Nghi, mang người tới đây."

Vân Tự vội vàng kéo Lư tần lại, thấp giọng nói: "Chủ tử!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!