Trong hậu cung không có bí mật, sóng gió lúc thỉnh an nhanh chóng truyền đến tai Đàm Viên Sơ, lúc đó, Đàm Viên Sơ đang hỏi han về đồ ăn của điện Hòa Nghi, sau khi nghe tin, hắn không hề thay đổi sắc mặt, tiếp tục hỏi:
"Gần đây Lư tần ăn uống thế nào?"
Hứa Thuận Phúc lén nhìn hắn, không đoán được gì, cung kính đáp: "Nghe người của Ngự Thiện Phòng nói, gần đây Lư tần dường như không có khẩu vị."
Phụ nữ mang thai thường không có khẩu vị, là chuyện bình thường.
Đàm Viên Sơ thản nhiên nói: "Bảo Ngự Thiện Phòng cẩn thận hầu hạ."
Hứa Thuận Phúc vội vàng đáp ứng, cho đến cuối cùng, Đàm Viên Sơ cũng không nhắc đến chuyện xảy ra ở cung Khôn Ninh, kỳ thực Hứa Thuận Phúc không hiểu thái độ của hắn.
Nhưng liên tiếp ba ngày, Hoàng Thượng đều ngủ lại cung Trường Xuân, Lư tần rõ ràng đang mang thai, nhưng hắn cũng chưa từng đến điện Hòa Nghi thăm nàng ta.
Hứa Thuận Phúc thầm nghĩ, xem ra Hoàng Thượng có chút bất mãn với Lư tần, chỉ là không biết Lư tần có nhận ra hay không.
*****
Gần đây không khí trong điện Hòa Nghi ngày càng ngột ngạt, Tụng Nhung vừa bưng trà vào đã bị mắng.
"Nóng như vậy, ngươi muốn bỏng chết ta sao?"
Chén trà bị hất đổ, nước nóng văng tung tóe bắn cả lên người Tụng Nhung, làm ướt váy nàng ta, Tụng Nhung sợ hãi lùi lại một bước, nhưng dưới ánh mắt tức giận của Lư tần, nàng ta không dám nhúc nhích.
Vân Tự thấy vậy, ánh mắt khẽ lóe lên, nàng lên tiếng: "Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau dọn dẹp đi, ra ngoài thay chén trà khác vào đây."
Tụng Nhung bị sai khiến, trong lòng tuy khó chịu nhưng thấy chủ tử đang nổi nóng, nàng ta cũng không dám biểu hiện khác thường, quỳ xuống đất thu dọn những mảnh vỡ, suýt nữa thì bị cứa vào tay, nhưng vào cung đã lâu, nàng ta rốt cuộc nhớ lại quy củ nên không dám kêu thành tiếng. Sau khi rời khỏi đó, nàng ta không nhịn được đưa tay lên lau mặt, hít một hơi thật sâu rồi mới đi pha lại trà.
Bên trong điện, Vân Tự ngồi xổm xuống cạnh Lư tần đang chỉnh sửa lại tà váy, thấp giọng nói: "Chủ tử dạo này hình như hơi nóng nảy."
Lư tần nghe vậy nhíu mày, xoay đầu, thanh âm cứng nhắc: "Hoàng Thượng vẫn chưa từng đến thăm ta."
Nàng ta mang thai đến nay đã được hai, ba tháng rồi, Hoàng Thượng một lần cũng chưa từng ghé qua, Lư tần hoàn toàn không hiểu Hoàng Thượng đang nghĩ gì. Nàng ta cúi đầu nhìn bụng mình, bực bội hỏi: "Có phải ngài ấy không thích đứa nhỏ này không?" Edit: FB Frenalis
Vân Tự nghe vậy thì biến sắc: "Chủ tử cẩn thận lời nói!"
Lư tần cắn môi, ngay sau đó nàng ta bực tức quay đầu đi: "Vậy ngươi nói xem, rốt cuộc là vì sao?"
Vân Tự đáp: "Có lẽ là Hoàng Thượng bận việc triều chính…"
Vừa dứt lời đã bị Lư tần ngắt ngang: "Triều chính bận đến mức không có thời gian đến thăm ta, vậy mà lại có thời gian ngày ngày đến cung Trường Xuân."
Vân Tự im bặt, hai chữ "cẩn thận", dạo này nàng đã nói quá nhiều rồi.
Nhưng Lư tần luôn không kiềm chế được miệng lưỡi. Nàng ta có biết trong cung này không có bức tường nào không lọt gió hay không? Nếu lời nàng ta nói hôm nay lọt vào tai Dung chiêu nghi, Lư tần sẽ nhận được kết cục gì?
Vân Tự hít sâu một hơi, hạ giọng nói:
"Nếu chủ tử muốn gặp Hoàng Thượng, chi bằng cho Tiểu Dung Tử đến ngự tiền thỉnh cầu, chủ tử đang mang long thai, trong lòng Hoàng Thượng chắc chắn cũng nhớ thương người."
Lư tần cắn môi, có chút mất mặt. Nàng ta đang mang thai, sao còn phải trông mong Hoàng Thượng đến thăm?
Nếu các phi tần khác biết được chuyện này, chẳng phải sẽ cười nhạo nàng ta sao?
Vân Tự nhìn ra suy nghĩ của nàng ta, có chút khó xử.
Lư tần có biết hay không, nói cho cùng thì chủ tử duy nhất trong hậu cung này chỉ có một người. Đức phi nương nương có hoàng trưởng tử mà Hoàng Thượng một tháng cũng chỉ đến cung Dực Hòa vài lần, Đức phi còn chưa oán trách gì, Lư tần dựa vào đâu mà so bì?
Ai có tư cách so sánh với vị trí đó chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!