Chương 23: Quá khứ

Màn đêm dần buông xuống, đêm mùa thu có chút lạnh lẽo, nhưng cũng không bằng sự lạnh lẽo trong lòng Lục Tùng.

Hắn muốn giải thích, nhưng lại bất lực: "Lúc đó ta không biết……"

Vân Tự rút tay ra, trong mắt hiện lên một tia châm chọc, cố gắng kìm nén cảm xúc mới không để mình thất thố, nàng lạnh lùng nói: "Đừng chắn đường ta."

Nói xong, Vân Tự không chút do dự rời đi.

Trở về sương phòng của mình, Vân Tự không chịu đựng được nữa, ngã xuống giường, cuộn tròn người lại vùi mặt vào đầu gối.

Gặp lại Lục Tùng, nàng hoàn toàn không có sự chuẩn bị nào.

Nàng không ngờ sẽ gặp lại Lục Tùng, nàng cứ ngỡ mọi chuyện đã qua, sẽ không còn bất kỳ liên quan nào đến những người trước kia nữa, nàng đã cố gắng quên đi tất cả.

Chỉ là số phận nàng long đong.

Nàng quen biết Lục Tùng đã rất lâu, có lẽ là từ khi nàng bắt đầu có ký ức.

Nàng rất ít khi nhớ lại chuyện cũ, nhưng khi nhìn thấy Lục Tùng, những chuyện nàng tưởng đã quên lại ùa về.

Nàng và Lục Tùng sống cùng làng, trong ký ức của nàng, ngôi làng ấy từng rất yên bình, cha nàng không giống những người khác trong làng, ai ai cũng lo làm ruộng, chỉ có ông là thích đi săn, ông sống dưới chân núi, dựa vào núi rừng mà sinh sống, không ngờ lại tích cóp được kha khá bạc.

Gặp được mẫu thân nàng là một sự tình cờ, ấn tượng của Vân Tự về mẫu thân rất mờ nhạt, khi nàng còn nhỏ, mẫu thân đã qua đời, nàng chỉ nghe cha kể, mẫu thân từng là tiểu thư khuê các, nhưng gia đình sa sút, người trong nhà gặp chuyện, mẫu thân suýt bị bán đi, may mắn được cha nàng cứu, nếu không đã không lưu lạc đến chốn thâm sơn cùng cốc này.

Mỗi khi nhắc đến chuyện này, cha nàng luôn cảm xúc lẫn lộn, vừa may mắn lại vừa đau lòng.

Ông luôn nói, nếu không phải chịu nhiều khổ cực, bà cũng sẽ không sớm rời bỏ cõi đời.

Cha rất yêu thương nàng, cũng không có ý định tục huyền, dồn hết tâm tư lo cho nàng, sợ nàng sống khổ cực, ông càng thường xuyên vào núi săn bắn, nghề này không phải không có nguy hiểm, hôm cha nàng bê bết máu được người ta khiêng về, Vân Tự chỉ nhớ lúc đó đầu óc trống rỗng ngây người ra, sau khi hoàn hồn nàng khóc đến mức ngạt thở.

Trước khi lâm chung, cha nàng giao nàng cho nhà Lục bá bá ở cách vách.

Lục gia không giống nhà nàng, Lục Tùng từ nhỏ đã học rất giỏi, Lục gia một lòng muốn cho hắn đi học, nhưng bút mực rất đắt, Lục gia không gánh vác nổi, cha nàng đã cho họ vay tiền.

Ông biết nàng còn nhỏ, một mình khó mà kiếm sống, cũng sợ Lục gia đối xử không tốt với nàng, nên đã đưa hết số tiền tích cóp cho họ, mong rằng họ có thể nhớ đến ân tình này. Edit: FB Frenalis

Ban đầu thì mọi chuyện đều tốt đẹp, Lục gia đối xử với nàng không tệ, nàng và Lục Tùng lại quen biết từ nhỏ, Lục Tùng cũng thương nàng, mẫu thân nàng vốn xinh đẹp, ai cũng nói nàng giống mẫu thân, sau này lớn lên nhất định sẽ là một mỹ nhân, Lục gia thường nói đùa, bảo sau này nàng gả cho Lục Tùng làm vợ.

Lúc đó nàng và Lục Tùng đều cúi đầu, không dám nói gì.

Nhưng trong lòng đều tin vào điều đó.

Lục Tùng đối xử với nàng rất tốt, Vân Tự từng nghĩ cứ như vậy cũng không tệ.

Cho đến ba năm trước, nạn đói xảy ra khắp nơi, lương thực Lục gia cũng dần cạn kiệt, lại còn phải gánh vác chi phí học hành của Lục Tùng, Vân Tự có thể cảm nhận được sự nóng nảy của người Lục gia.

Nhưng nàng không ngờ bất hạnh lại ập đến với mình.

Nàng nghe thấy Lục thẩm thẩm, người vẫn ngày ngày yêu thương nàng, nói muốn bán nàng đi, Lục bá bá ngồi xổm trên mặt đất không nói gì, Lục thẩm thẩm thì cứ lải nhải, nói bán nàng cho người ta làm nha hoàn, làm nha hoàn cho nhà giàu cũng là hưởng phúc. Vân Tự đứng ngây ra đó, một lúc sau nàng nghe thấy Lục bá bá vẫn luôn im lặng bỗng nhiên nói một câu, con bé lớn lên thật xinh đẹp.

Lục thẩm thẩm trầm mặc, bà ta do dự một chút rồi nói, chỗ đó hành hạ con người ta lắm.

Vân Tự không hiểu, bán làm nha hoàn là hưởng phúc, vậy chỗ nào là hành hạ người?

Hai người trong phòng trầm mặc hồi lâu, Lục thẩm thẩm không ngừng lẩm bẩm: "Tùng ca nhi cần tiền đi học, sau này đi thi cũng cần tiền, chỗ đó… Sau này chưa chắc không thể chuộc nó về, nhà ta nuôi nó bấy lâu nay, cũng nên đến lúc nó báo đáp."

Nghe đến đó, Vân Tự rất muốn xông vào nói với họ, số tiền cha nàng cho, căn nhà cha nàng để lại, đều đã bị Lục gia bán đi rồi.

Nhưng nàng không dám, nàng mơ hồ nhận ra họ muốn bán nàng đến một nơi không tốt, trong lòng nàng dâng lên từng đợt sợ hãi khiến nàng run rẩy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!