Chương 15: Chủ tử, tương lai còn dài

Tuy là nhị phẩm nương nương, nhưng Tĩnh phi ít khi lấy bổn cung tự xưng. Nàng ta hỏi thật tự nhiên, phảng phất chỉ là một câu dò hỏi đơn giản, nhưng Vân Tự khẩn trương đến mức trán ứa đầy mồ hôi lạnh. Lư tài nhân là chủ tử nàng kỹ càng lựa chọn, nàng đương nhiên không muốn rời đi.

Nhưng nàng chỉ là một nô tài, dựa vào cái gì mà cự tuyệt chủ tử nương nương?

Hồi lâu, Vân Tự cúi đầu:

"Nô tỳ cảm tạ Tĩnh phi nương nương hậu ái, chủ tử đối với nô tỳ rất tốt, nô tỳ vẫn muốn ở lại bên người chủ tử hầu hạ."

Liễu Quế nhíu mày bất mãn: "Nương nương coi trọng ngươi là phúc phận của ngươi, sao ngươi lại không biết điều?!"

Vân Tự cúi đầu mím môi, không biết nên trả lời thế nào. Tĩnh phi nương nương hồi lâu không nói, bốn phía trong nháy mắt yên tĩnh.

Tĩnh phi nương nương nhìn nàng hồi lâu, cuối cùng mới lên tiếng:

"Nếu ngươi không muốn, ta tự nhiên sẽ không làm khó. Đứng lên đi, đừng chậm trễ việc của ngươi."

Vân Tự vội vàng đứng dậy, cảm kích nói: "Cảm tạ Tĩnh phi nương nương."

Tĩnh phi cười nhạt, không nói gì.

Vân Tự chịu đựng tiếng tim đập loạn xạ, bước nhanh xoay người rời đi. Chờ thoát khỏi tầm mắt Tĩnh phi, nàng mới dám chậm bước.

Vân Tự thở sâu một hơi, sau lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh. Chờ bình tĩnh lại, trong đầu Vân Tự chỉ còn lại một mảnh kinh nghi bất định.

Tĩnh phi nương nương vì sao muốn nàng đến cung Vĩnh Ninh hầu hạ?

Vân Tự không biết, nhưng lại không tự chủ được mà sinh ra một chút lo lắng đề phòng.

Chờ lấy cơm trưa trở về điện Hòa Nghi, Vân Tự vẫn còn chút tâm thần bất an. Nàng cúi đầu không để lộ cảm xúc của mình.

Tiểu Dung Tử len lén nhìn nàng, khó nén lo lắng trong mắt.

Tỷ tỷ hẳn là không biết, mỗi khi có chuyện phiền lòng, tỷ ấy luôn cố gắng che giấu cảm xúc như vậy.

*****

Trong cung Vĩnh Ninh.

Tĩnh phi ngồi trước bàn trang điểm chậm rãi tháo hộ giáp. Liễu Quế bưng thuốc tới, chờ nương nương uống xong, vẻ mặt muốn nói lại thôi. Edit: FB Frenalis

Tĩnh phi nhìn nàng ta từ gương đồng: "Muốn nói gì?"

Liễu Quế không giấu được tâm sự: "Nương nương lúc ấy vì sao lại muốn cung nữ kia đến cung Vĩnh Ninh hầu hạ ạ?"

Nàng ta rất ít thấy nương nương muốn thứ gì, càng miễn bàn tự mình mở miệng muốn một nô tài. Hơn nữa, nô tài này lại hầu hạ ở cung khác, nếu nàng đồng ý, chẳng phải là đoạt người của người khác, sẽ kết thù với Lư tài nhân sao?

Liễu Quế không quen Lư tài nhân nhưng biết Lư gia, cũng biết trưởng tử Lư gia đang làm việc ở trước mặt Hoàng Thượng.

Tĩnh phi nương nương thân thể vốn không tốt, đi một chuyến cung Từ Ninh trở về, lại toát ra một thân mồ hôi lạnh. Nàng ta cầm khăn lau, nghe vậy cười cười, ngữ khí bình thản:

"Chỉ là cảm thấy trong cung này quá quạnh quẽ."

Liễu Quế ngập ngừng, mới cẩn thận nói: "Nếu nương nương cảm thấy cung Vĩnh Ninh quạnh quẽ, nô tỳ đến điện Trung Tỉnh xin Lưu công công thêm hai nô tài nữa?"

Tĩnh phi quay đầu nhìn nàng ta, có chút muốn cười, rồi cũng nhẹ giọng cười:

"Chỉ là nhất thời hứng khởi, thôi khỏi làm phiền."

Liễu Quế không thích nghe lời này: "Đến điện Trung Tỉnh xin nô tài thôi mà, sao lại là làm phiền!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!