Chương 14: Tĩnh phi nương nương

Hồ sen được bao quanh bởi lan can, gió nhẹ thổi qua lay động một lọn tóc đen của Lư tài nhân. Nàng ta tựa vào lan can, phía sau là trăm hoa đua nở toát lên vẻ phong tư yểu điệu. Nàng ta mỉm cười với Đàm Viên Sơ, nhanh nhẹn bước về phía hắn:

"Hoàng Thượng thường đến đây sao?"

Đàm Viên Sơ gật đầu, xoay người bước lên lầu các.

Lư tài nhân có chút bực bội vì sự lạnh nhạt của hắn, rõ ràng là hắn bảo nàng bồi giá, vậy mà lại tỏ ra thờ ơ.

Lư tài nhân bĩu môi, trước kia ở trong phủ chưa từng chịu uất ức như vậy, vào cung chưa được bao lâu mà đã thay đổi.

Có người chạm vào nàng ta từ phía sau, nàng ta lập tức tỉnh táo lại, hít sâu một hơi, vẻ mặt lấy lại bình tĩnh nhẹ nhàng bước theo lên lầu, thanh âm nũng nịu trách móc:

"Hoàng Thượng cũng không chờ tần thiếp."

Trước khi nàng ta vào cung, mẫu thân đã dặn dò, thái độ với Hoàng Thượng phải cung kính, nhưng cũng không cần quá khép nép, dù sao nàng ta cũng không phải vào cung làm nô tài, là người bên gối, đối với Hoàng Thượng cũng phải như tình lang, ngày thường ở nhà làm nũng thế nào thì cứ dùng thái độ ôn nhu đó với Hoàng Thượng là được.

Lư tài nhân cảm thấy mẫu thân nói rất đúng, nàng ta bĩu môi, đôi mắt hàm chứa ý trách móc, nàng ta cố ý ngồi sát vào Hoàng Thượng, ngón tay kéo tay áo Đàm Viên Sơ.

Hứa Thuận Phúc mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, không hé răng nửa lời, chỉ lén liếc nhìn Vân Tự cô nương.

Suýt chút nữa thì bật cười ra tiếng.

Xem ra, vị tổ tông này căn bản không vào trong.

Lầu các ngắm cảnh được che bởi rèm lụa, là nơi lý tưởng để "tranh thủ thời gian", nhưng lầu không lớn lắm, bên trong chỉ đặt một chiếc trường kỷ và cái bàn, không đứng được nhiều người. Cung nữ ngự tiền sau khi dâng trà xong đều đứng bên ngoài, chỉ có Hứa Thuận Phúc đi theo vào trong. Edit: FB Frenalis

Hứa Thuận Phúc biết rõ nguyên nhân.

Hôm nay Hoàng Thượng đến hậu cung, không phải để ngắm hoa mà là định đến cung Trường Xuân Cung thăm Dung chiêu nghi.

Dung chiêu nghi luôn được sủng ái, lại có một công chúa, thường thì một tháng Hoàng Thượng phải đến thăm Dung chiêu nghi vài lần. Từ khi tân phi vào cung, đây là lần đầu tiên Hoàng Thượng hơn một tháng không ghé qua cung Trường Xuân.

Chỉ là trên đường bị ai đó làm chậm trễ hành trình.

Về phần người Hoàng Thượng thực sự muốn bồi giá là ai, Hứa Thuận Phúc đáy lòng ẩn ẩn có chút suy đoán, nhưng không dám chắc chắn.

Dù sao nhìn cảnh tượng này, Hoàng Thượng và Lư tài nhân đang trò chuyện, thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng cười ngượng ngùng của Lư tài nhân, Hoàng Thượng cũng không nhìn Vân Tự cô nương lấy một cái.

Hứa Thuận Phúc thầm lắc đầu, thật khó hiểu.

Ngoài rèm lụa Vân Tự đứng cung kính, tiếng cười nói bên trong không khiến nàng lay động.

Khi lựa chọn con đường này, nàng đã nghĩ kỹ tất cả.

Hậu cung ba nghìn mỹ nữ, ai cũng mong muốn được Hoàng Thượng sủng hạnh, chỉ là có được như ý hay không mà thôi.

Bên trong lầu, ánh mắt Đàm Viên Sơ dừng trên rèm lụa, trước mắt xuất hiện một bàn tay đang cầm bánh mơ chua, thanh âm nhẹ nhàng của Lư tài nhân truyền đến:

"Hoàng Thượng thử cái này xem."

Đàm Viên Sơ thu hồi ánh mắt, cúi đầu ăn thử, vị chua vừa phải, nhưng Đàm Viên Sơ lại nhớ đến hôm qua, cảnh người kia cắn bánh hoa quế rồi đút cho hắn, trong căn phòng cửa đóng kín mít, đôi chân thon dài trắng nõn quấn quanh hông hắn, nàng ngẩng chiếc cổ thon dài như đang chờ người thương xót.

Một chút ôn nhu vừa rồi biến mất không còn tăm hơi, Đàm Viên Sơ nuốt miếng điểm tâm, hắn nhìn chằm chằm vào rèm lụa, người kia vẫn đứng im ở đó, không một động tĩnh.

Đàm Viên Sơ bỗng nhiên "hừ" một tiếng, ý vị không rõ, Lư tài nhân khó hiểu ngẩng đầu lên:

"Hoàng Thượng sao vậy? Không hợp khẩu vị sao?"

Tuy hỏi như vậy, nhưng Lư tài nhân không ngờ Hoàng Thượng lại gật đầu: "Đúng là không hợp khẩu vị."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!