Vân Tự thầm hối hận, giá như biết trước sẽ gặp cảnh tượng này, nàng thà ở lại trong cung.
Nhìn thấy xiêm y ướt đẫm của Đàm Viên Sơ, Vân Tự chớp chớp mắt, khẽ dịch vào trong điện, hạ giọng nói:
"Hoàng Thượng, Hoài An còn nhỏ không hiểu chuyện, người đừng chấp nhặt với nó."
Đàm Viên Sơ nghe vậy mặt mày tối sầm, hắn nhỏ mọn đến mức phải chấp nhặt với một đứa bé sao?
Hình như hiểu được Vân Tự đang nói gì, tiểu hoàng tử vốn không khóc bỗng nhiên mếu máo, rồi oa lên một tiếng khóc lớn, Đàm Viên Sơ cả người cứng đờ, chỉ cảm thấy hai mẫu tử này sinh ra là để khắc hắn.
Đàm Viên Sơ đưa tay ra, ma ma định đến bế tiểu hoàng tử, nhưng Đàm Viên Sơ lại nhìn về phía Vân Tự, suýt nữa bật cười vì tức giận:
"Nàng còn không lại đây?"
Vân Tự kéo kéo tay áo, nhỏ giọng nói: "Thần thiếp… xiêm y mới mặc."
Tiểu hoàng tử tè dầm, làm ướt không chỉ xiêm y của Đàm Viên Sơ mà chính nó cũng ướt sũng.
Ngày thường gấp gáp thì thôi, nhưng hiện giờ có ma ma, có Đàm Viên Sơ, nào cần nàng phải động tay.
Đàm Viên Sơ lúc này mới để ý đến trang phục của nàng. Mang thai đã lâu, nàng luôn mặc cung trang rộng thùng thình, chẳng thấy đâu dáng người. Ở Chử Án cung cũng chẳng hề trang điểm, hôm nay nàng lại mặc một thân lụa vân bách hoa, trên đầu cài chiếc trâm thanh ngọc châu, trông rất quen mắt.
Đàm Viên Sơ liếc mắt một cái liền nhận ra, đó là chiếc trâm ngọc hắn tặng nàng là món quà đầu tiên.
Đáy lòng vốn dĩ tràn ngập lửa giận bỗng chốc tan biến.
Nàng vốn ưa thích cái đẹp, nhưng mang thai mười tháng chẳng hề chải chuốt, phấn son cũng không động đến. Hôm nay rốt cuộc chịu ra ngoài nên trang điểm nhẹ nhàng, phấn má hồng phớt, đôi môi anh đào điểm chút son, cổ nàng thậm chí còn có dấu vết ửng đỏ. Váy lụa vân gấm thắt eo thon gọn, phong tình ẩn hiện.
Đàm Viên Sơ khựng lại, không bắt nàng bế tiểu hoàng tử nữa mà giao cho ma ma. Được ma ma bế ẵm thoải mái, tiếng khóc của tiểu hoàng tử dần dần ngừng lại.
Đàm Viên Sơ xoay người vào nội điện thay quần áo, Vân Tự không đi theo mà đến bên cạnh ma ma, điểm nhẹ lên trán tiểu hoàng tử, giọng nói pha chút ý cười:
"Sao con lại tài thế này?"
Các ma ma xung quanh giả điếc làm ngơ, coi như không nghe thấy gì.
Ma ma chuẩn bị nước tắm và quần áo cho tiểu hoàng tử. Nửa canh giờ sau, hai người trong điện cuối cùng cũng sạch sẽ. Nhìn tiểu hoàng tử, cơn đói của Vân Tự lại trỗi dậy. Đàm Viên Sơ vừa ra ngoài, liền nghe thấy nàng dặn dò Thu Viện bảo Ngự Thiện Phòng chuẩn bị đồ ăn, hắn bèn nhíu mày:
"Nàng còn chưa dùng bữa?"
Vân Tự đáng thương gật đầu: "Vừa nghĩ đến việc gặp Hoàng Thượng, nhất thời quên mất."
Đàm Viên Sơ nhếch môi chẳng tin lời nàng, nàng đến gặp ai, trong lòng nàng tự rõ.
Nhưng ngự tiền vẫn truyền thiện, kiêng kỵ nữ tử mới sinh, chủ yếu là món thanh đạm. Hiện giờ đã tháng chín đúng mùa cua béo, Trung Thu vừa rồi Vân Tự còn đang ở cữ, nên không ai dám cho nàng ăn những thứ hàn tính này.
Đàm Viên Sơ dặn dò Ngự Thiện Phòng một phen, hắn không quên Trung Thu năm kia Vân Tự thèm thuồng cua đến thế nào.
Lúc hắn cúi đầu gỡ thịt cua cho nàng, một miếng cá hấp được gắp vào bát hắn. Thịt cá trắng nõn được chan chút nước canh, khiến người ta thèm ăn. Đàm Viên Sơ ngẩng đầu, liền nghe thấy nữ tử nói:
"Thần thiếp nhớ Hoàng Thượng thích ăn cá hấp, sao hôm nay lại không động đũa?"
Chốc lát, nàng như nhớ ra điều gì, bèn rũ mi nhỏ giọng nói: "Hiện giờ thần thiếp ngửi không thấy khó chịu nữa."
Lúc mang thai tuy nàng không nghén nặng, nhưng ngửi thấy mùi tanh vẫn thấy khó chịu buồn nôn. Đàm Viên Sơ phát hiện ra nên đồ ăn ở Chử Án cung không còn món cá nữa.
Nhưng Vân Tự vẫn nhớ, Đàm Viên Sơ thích ăn cá hấp.
Tay Đàm Viên Sơ đang cầm dụng cụ gỡ cua bỗng cứng đờ. Nàng luôn vô tình để lộ những chi tiết nhỏ, khiến người ta cảm thấy nàng không hề thờ ơ với hắn, luôn đáp lại hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!