"Vào đi!"
Lư tài nhân ngồi trong điện, Tụng Nhung và Thu Linh đều bị phạt quỳ, Thu Cúc ở ngoài quét dọn sân, trong điện chỉ còn mình Lư tài nhân. Nàng ta vẫn giữ vẻ mặt khó chịu, mãi đến khi thấy Vân Tự, sắc mặt mới hơi dễ nhìn một chút, nhưng vẫn uể oải không có chút tinh thần nào: "Về rồi à."
Vân Tự tiến lên xoa bóp vai cho nàng ta. Lư tài nhân tùy ý để nàng làm, sau một lúc lâu mới thốt ra một câu: "Bọn họ mà biết điều như ngươi thì tốt rồi."
Vân Tự mím môi, không đáp lời. Chờ khi Lư tài nhân biết được suy nghĩ thật sự của nàng, e rằng người nàng ta ghét nhất chính là nàng.
Lấy lại tinh thần một chút, Lư tài nhân ngồi dậy, chống cằm hỏi:
"Sao rồi, Hoàng Thượng có nói gì không?"
Vân Tự rũ mi, lắc đầu. Chưa để Lư tài nhân kịp nhíu mày, nàng đã nói: "Lúc đến ngự tiền, nô tỳ gặp Nhã Linh của điện Trường Nhạc."
Lư tài nhân ngồi thẳng dậy, vẻ mặt bực bội:
"Sớm không đi muộn không đi, lại cố tình chọn lúc này, ta xem nàng ta cố tình muốn đối nghịch với ta!"
Vân Tự hiểu rõ "nàng ta" trong miệng Lư tài nhân không phải Nhã Linh, mà là Dương tiệp dư, nàng nhẹ nhàng vỗ về lưng Lư tài nhân: "Chủ tử đừng vội, nghe nô tỳ nói hết đã."
Lư tài nhân nhìn nàng.
Vân Tự kể lại chuyện Nhã Linh xách hộp đồ ăn đến ngự tiền, nhưng không đưa vào được, cuối cùng đành trở về.
Nghe xong, Lư tài nhân cười phá lên, vẻ mặt hả hê: "Nàng ta cũng có ngày hôm nay! Thật đáng đời!"
Vì chuyện này mà Lư tài nhân quên mất việc vừa rồi hỏi Vân Tự, cũng không để ý việc Vân Tự trở về muộn, trong đầu đều là buổi thỉnh an ngày mai, nàng ta nhất định phải nhìn cho kỹ biểu cảm của Dương tiệp dư mới được. Edit: FB Frenalis
Đến chiều tối, ngự tiền vẫn không có tin tức gì, mãi cho đến khi cửa cung khóa, mọi người đều biết hôm nay Hoàng Thượng sẽ không đến hậu cung.
Hôm nay là Tụng Nhung gác đêm.
Tụng Nhung hôm nay quỳ hai canh giờ dưới trời nắng gắt, giờ phút này chỉ cảm thấy toàn thân khó chịu. Nàng ta trải chăn đệm, đầu gối mềm nhũn suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống đất.
Dưới ánh đèn, Lư tài nhân thấy vậy, nhíu mày: "Vẫn còn đau sao?"
Khoé mắt Tụng Nhung cay cay, nàng ta không dám để chủ tử nhìn thấy, cúi xuống lắc đầu.
Dù sao cũng là người hầu hạ mình từ nhỏ, Lư tài nhân mềm lòng: "Trong tủ có thuốc mỡ, lấy ra bôi đi."
Nước mắt Tụng Nhung lập tức rơi xuống, nàng ta nghẹn ngào nói: "Nô tỳ còn tưởng chủ tử ghét bỏ nô tỳ."
Lư tài nhân có chút chột dạ, nàng ta không thể không thừa nhận, có những lúc nàng ta thật sự ghét bỏ Tụng Nhung, nô tài mà người khác mang vào cung đều biết lo liệu việc cho chủ tử, chỉ có Tụng Nhung luôn gây thêm phiền phức cho nàng ta.
Nhưng nói về lòng trung thành, Lư tài nhân hiểu rõ, cả hậu cung này cộng lại cũng không bằng Tụng Nhung.
Lư tài nhân ngượng ngùng nói:
"Ta xem ngươi như người nhà, mới nói thật lòng với ngươi, Vân Tự và Thu Linh đều là người trong cung phái đến hầu hạ ta, ngươi suốt ngày xa lánh họ, chẳng phải ta sẽ không có ai sai bảo sao?"
Nước mắt Tụng Nhung vẫn không ngừng rơi, có chút tủi thân, nhưng nàng ta cũng biết chủ tử nói đúng, cuối cùng nàng ta gật đầu:
"Nô tỳ sau này sẽ không khiến chủ tử phiền lòng nữa."
Lư tài nhân đau đầu day trán: "Được rồi, nghỉ ngơi đi."
Đèn trong điện được thổi tắt, xung quanh chìm vào bóng tối, Tụng Nhung vùi mặt vào chăn, không ai nhìn rõ biểu cảm của nàng ta.
Vân Tự trở về phòng, nằm trên giường lại trằn trọc không ngủ được, đôi mày thanh tú nhíu chặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!