Cung Triều Dương
Cung nhân qua lại đều cúi đầu, bước chân nhẹ nhàng, e sợ quấy rầy đến người bên trong.
Cung Trường Nhạc nằm ở phía đông cung Triều Dương, là nơi ở của Dương tiệp dư.
Tin tức điện Hòa Nghi muốn đưa đồ ăn đến ngự tiền cũng truyền đến cung Trường Nhạc, sắc mặt Dương tiệp dư lập tức sa sầm. Cung nhân trong điện cúi đầu, ngay cả thở mạnh cũng không dám, ai mà không biết Dương tiệp dư tính tình thất thường, động một chút là sẽ đánh mắng hạ nhân.
Nhã Linh từ chính điện trở về, vừa vén rèm lên đã nghe thấy chủ tử khó chịu mắng:
"Lũ ngu xuẩn!"
Dương tiệp dư mặc một bộ y phục màu hồng nhạt ngồi trên giường, bên cạnh có mấy cung nữ hầu hạ, chân mày chủ tử nhíu chặt, lộ ra vẻ bực bội không thể che giấu.
Nhã Linh nhìn thấy vậy, trong lòng không khỏi thở dài.
Từ khi tân phi vào cung, chủ tử liền trở nên nóng nảy, Hoàng Thượng vốn đã ít đến hậu cung, nay lại bị tân phi phân tâm. Hơn nữa, từ khi tân phi vào cung, trừ bỏ ngày đầu tiên thị tẩm chủ tử, những cơ hội thị tẩm còn lại đều rơi vào tay tân phi.
Những phi tần cũ hầu hạ Hoàng Thượng đã bốn năm năm, luận về tuổi trẻ xinh đẹp, tự nhiên là không bằng tân phi. Nếu chỉ so về dung mạo, chủ tử cũng không thua kém tân phi, nhưng dù có xinh đẹp đến đâu cũng có ngày nhàm chán. Edit: FB Frenalis
Chủ tử không khỏi cảm thấy hoảng sợ, những cảm xúc này khó lòng giải thích, chỉ có thể hóa thành bực bội.
Nhã Linh nhẹ giọng an ủi:
"Chủ tử so đo với bọn họ làm gì, ngự tiền đâu phải nơi ai muốn đến là đến, Lư tài nhân kia chưa chắc đã không phải xấu mặt mà quay về."
Giờ ngọ oi ả, Dương tiệp dư thường sẽ nghỉ ngơi một lát vào lúc này. Nhã Linh đỡ nàng ta dậy, ngồi trước bàn trang điểm.
Dương tiệp dư nhìn nữ tử trong gương đồng đang mím môi, căn bản không tin lời này, bèn phân phó:
"Cứ nhìn xem sao."
******
Ngự Thư Phòng.
Đàm Viên Sơ đang dựa vào bàn xử lý chính sự. Các triều thần vừa lui, giữa mày hắn hiện rõ vẻ mệt mỏi. Bỗng nhiên, hắn nhớ tới điều gì đó, ngẩng đầu nhìn đồng hồ cát rồi hỏi Hứa Thuận Phúc:
"Giờ nào rồi?"
Hứa Thuận Phúc thầm oán trong lòng, Hoàng Thượng vừa mới xem đồng hồ cát, sao còn hỏi hắn làm gì?
Nhưng Hứa Thuận Phúc không dám hỏi, hắn đón lấy ánh mắt của Hoàng Thượng, khoa trương nhìn về phía đồng hồ cát, cung kính đáp lời, giọng điệu có chút giả vờ kinh ngạc: "Ồ, đã quá giờ ngọ rồi ạ!"
Đàm Viên Sơ híp mắt nhìn hắn.
Hứa Thuận Phúc cười gượng gạo dời mắt đi, thăm dò hỏi: "Nô tài cho người đi truyền thiện ạ?"
Đàm Viên Sơ không nói gì, chỉ lặng lẽ cụp mắt xuống.
Thấy vậy, Hứa Thuận Phúc còn gì không hiểu?
Hắn thầm nghĩ, điện Hòa Nghi thật là không biết điều, nói là giờ ngọ đưa thức ăn đến ngự tiền, chẳng lẽ định chờ qua bữa trưa rồi mới đưa đến sao?
Đến lúc đó, thức ăn là đưa cho ai ăn?
Thật là không có chút nhãn lực nào.
Nghĩ đến đây, Hứa Thuận Phúc bỗng nhiên trầm mặc, chủ tử điện Hòa Nghi nếu có chút nhãn lực, thì hôm nay sẽ không để Vân Tự cô nương đến ngự tiền đưa thức ăn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!