Thợ mát
-xa nói Trần Túng bị tắc kinh lạc khá nghiêm trọng nên đã tự động kéo dài thêm thời gian trị liệu, chuyển cô vào phòng trong để xoa bóp bằng tinh dầu.
Tử Dạ khó khăn lắm mới tìm được chỗ, coi như đúng giờ. Phòng chờ lác đác hai cặp đôi đang ngồi đợi, phía trong là một căn phòng hẹp dài, ghép lại thành sáu chiếc giường nhỏ, trên đó đầy người nằm. Bên cạnh là hai căn phòng nhỏ khép kín, từ trong vọng ra tiếng r*n r* ai oán của mấy cô gái trẻ.
Lễ tân đang ngồi sau quầy ghi danh và sắp xếp thứ, nghe thấy tiếng chuông gió, nhìn thấy người bước vào.
Người này thật kỳ lạ.
Anh vừa bước vào, lập tức khiến trần nhà thấp của toà nhà cũ trở nên càng thêm chật chội, cũng vô tình làm nổi bật sự rẻ tiền của bàn ghế mua sỉ trong tiệm.
Cô lễ tân vì thế mà sững sờ một lúc, sau đó mới lên tiếng hỏi:
– Anh đẹp trai, anh đi một mình à? Mát
-xa hay nắn xương?
Tử Dạ nói:
– Tôi chờ người.
Giọng nói chuẩn xác rõ ràng.
Căn phòng đó im lặng trong chốc lát, Trần Túng hắng giọng:
– Anh ơi, anh đợi em mười phút nữa nhé.
Tử Dạ:
– Không vội đâu.
Ngoài cửa phòng có một cái bàn và hai chiếc ghế, Tử Dạ chọn một cái ghế ngồi xuống. Anh nhìn thấy trên bàn trà trước mặt đặt hai cốc trà sữa đã uống hết cùng vị, trên nhãn ghi: [Mỹ nữ vô địch vũ trụ 1/2] [Mỹ nữ vô địch vũ trụ 2/2].
Thợ mát
-xa thở dài:
– Em thế này là bị tổn thương cơ lưng rồi đấy.
Trần Túng khó nhọc nói:
– Á… bên hông trái em dạo này không ổn lắm.
– Đâu chỉ thế, còn viêm quanh khớp vai, mỏi cơ lưng, thần kinh tọa –
Trần Túng hít sâu một hơi lạnh.
– Đau thần kinh tọa còn nghiêm trọng hơn đau lưng, bình thường ngồi một tiếng thì nên đứng dậy vận động chút. Em có cảm thấy được không, chính là chỗ này này.
Trần Túng kêu la thảm thiết.
…
Tử Dạ cười.
Mười phút sau, thợ mát
-xa mở cửa, dặn dò Trần Túng:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!