Hồng Kông chẳng có chuyện gì mới mẻ, chút chuyện vặt vãnh của nhà danh tiếng cũng đủ thành bài báo. Trần Kim Sinh nửa đêm ngất xỉu, vừa mới đưa vào bệnh viện, đã có tin đồn nhỏ lẻ xuất hiện trên báo, "Trần Kim Sinh tái phát xuất huyết não." Không cần bất kỳ tiêu đề nào để làm màu, chỉ ba chữ tên ông ta cũng đủ để trở thành tin tức.
Tử Dạ đã rời đi từ rất sớm. Khoảng nửa đêm, trời còn chưa sáng anh đã thức dậy ra ngoài, đắp chăn cẩn thận cho cô, rồi kéo rèm cửa lại. Trần Túng tưởng anh đi vệ sinh, quay đầu lại ngủ rất say.
Trần Túng tỉnh dậy, nhìn thấy tin nhắn ngắn đó. Tử Dạ chỉ nhắn lại là đi bệnh viện, không nói rõ mức độ nghiêm trọng của sự việc. Cô cầm điện thoại cho đến sáng, cho đến khi người giúp việc đến nấu cơm.
Ngồi trên bàn ăn, cuối cùng cũng có một tin nhắn đến.
Đàm Thiên Minh: [Tử Dạ ở bệnh viện chăm sóc, trưa tự em ăn cơm đi.]
Trần Túng: [Tình hình thế nào ạ, đã cấp cứu được chưa?]
Đàm Thiên Minh: [Xuất huyết nhẹ, đã tỉnh từ sáng rồi.]
Trần Túng nhắn tin cho Đàm Thiên Minh: [Em cũng có thể đến thăm không?]
Đàm Thiên Minh: [Được chứ, anh đến đón em.]
Sợ rằng Trần Kim Sinh sẽ chết, Trần Túng cũng cảm thấy như mình vừa thoát chết cùng ông ta, cúi đầu, nước mắt rơi vào bát canh. Cơm nuốt không trôi, ăn chẳng thấy mùi vị gì, cô dứt khoát không ăn nữa. Rửa mặt qua loa xuống lầu, ngồi vào xe của Đàm Thiên Minh, mắt có hơi sưng.
Đàm Thiên Minh ngạc nhiên:
– Sao em lại khóc vì ông ta?
– Em không khóc vì ông ta, em sợ ông ta chết không đúng lúc. – Trần Túng nói.
Câu nói này khá thú vị. Đàm Thiên Minh ngẫm nghĩ một lúc, hiểu ra sự thú vị trong đó, quyết định kể một câu chuyện cười để cô vui vẻ:
– Có muốn nghe tin nội bộ của anh không?
– Tin gì ạ?
– Sáng sớm nay, sáng sớm ở bờ Tây nước Mỹ, chú Trần bị điện thoại của Trần Hộ Quân gọi dậy, bị mắng té tát một trận.
– Tại sao lại mắng ông ta ạ?
– Tính tình bà ta vốn như vậy, cục súc lắm, thường đổ những chuyện không như ý lên đầu người khác. Lần này còn không màng thứ bậc trên dưới, phần lớn là vì quá tức giận… Em đoán xem là chuyện gì?
Trần Túng nghĩ một chút:
– Liên quan đến Tử Dạ?
Đàm Thiên Minh lái xe đi một đoạn, rồi tiếp tục nói:
– Những năm trước, mấy cuốn sách của Trần Hộ Quân từng rất được giới phụ nữ thành thị trung niên yêu thích. Về sau, mấy chục năm bà ấy cặm cụi viết lách, cũng ra được mấy chục quyển, cộng lại cũng phải cả triệu chữ. Nhưng những năm gần đây chỉ lo chăm sóc chồng con, chẳng có mấy trải nghiệm sống hay giao thiệp xã hội, văn chương nhạt nhẽo, tình tiết cũng tầm thường.
Trong khi ấy lứa nữ tác giả trẻ thì lớp lớp xuất hiện, cách xây dựng nhân vật của bà ấy cũng không còn mới lạ, phần lớn là ăn mày quá khứ để bán sách. Lần tái bản đầu tiên, vì danh tiếng của bà ấy mà ký hợp đồng in mấy vạn bản, nhưng doanh số tiêu thụ lúc đó vốn không tốt. Có mười mấy cuốn sách trong bộ sách đó bây giờ nhà xuất bản muốn tái bản để vớt vát một khoản để hòa vốn, họ không nhắm vào sự nổi tiếng của bà ấy, mà là sự nổi tiếng của Tử Dạ. Ban đầu vui vẻ hẹn bà ấy ký hợp đồng, khi nói đến số lượng in, mới hỏi liệu có thể mời người cháu trai nổi tiếng của bà ấy viết lời giới thiệu sách và chia sẻ trên Weibo không.
Trần Túng bật cười.
Đàm Thiên Minh theo sát bận rộn chạy đôn chạy đáo, ống kính paparazzi bám riết không rời, mặc dù trong lòng cảm thấy hài hước, nhưng không dám cười rõ ràng, sợ bị mang danh bất hiếu. Lúc này cuối cùng cũng không nhịn được mà cười lớn cùng cô.
Rồi lại nói:
– Nghe nói bà ấy tức đến phát điên, trong điện thoại còn nói mấy câu kiểu – "tôi đây mười bảy tuổi viết văn đã nổi tiếng, lúc đó nó còn chưa được sinh ra" – những lời vô nghĩa như vậy, đúng là chó cùng dứt giậu. Cũng trách Tử Dạ, thần long thấy đầu không thấy đuôi, ông già muốn mắng người cũng không tìm thấy nó đâu, chỉ đành phải gọi điện hỏi người quen trong công ty xuất bản xem chuyện này có thật không.
Bên kia mở miệng ngậm miệng đều gọi Tử Dạ là thầy Trần, lại chỉ ra rằng sách của Trần Hộ Quân phần lớn là "kinh nghiệm phụ nữ đô thị", đối tượng độc giả là loại văn nghệ sĩ có tư tưởng sắp độc lập nhưng chưa thực sự độc lập. Mấy năm gần đây, đối tượng độc giả của sách giấy là những người trẻ tuổi hai mươi, nhắm vào thế hệ văn nghệ sĩ mới này, nhắc đến "thầy Trần" rất hiệu quả, gần như có thể lập tức mở rộng thị trường, doanh số có thể tăng gấp đôi, gấp ba, còn nói đây là kết quả sau khi họ đã hội họp bàn bạc. Nghe ra thì ý tứ rõ ràng, thế hệ mới thay thế thế hệ cũ, thời đại của Trần Hộ Quân đã qua, thời đại của thế hệ trẻ đã đến.
Trần Túng hỏi:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!