Chương 39: (Vô Đề)

Trần Túng bị Chung Dĩnh nhắn tin gọi điện liên tục đánh thức lúc mười một giờ.

– Ba giờ mới trang điểm và làm tóc ở trường quay cơ mà? – Trần Túng nửa tỉnh nửa mê, vẫn còn hơi bối rối.

– Mấy thầy sẽ ghi hình tập phản ứng cuối cùng trước ba giờ ở trường quay, tôi đã liên hệ với đạo diễn Trịnh, đến sớm để tham quan, còn có một cái easter egg nho nhỏ dạng lồng ghép, – Chung Dĩnh nói xong, không quên châm biếm cô một câu, – Tất nhiên, đại văn hào Trần của chúng ta có nhiều thân phận, một chân đã bước vào giới giải trí, còn là bạn cũ của thầy Trần, tất nhiên không quan tâm đến cái trứng phục sinh nhỏ mà những người bình thường không thể bình thường hơn như bọn chị phải vất vả lắm mới có được. Cậu không đi, vậy bọn tôi đi trước nhé—

– Chị gái chị gái ơi, iem đi, tất nhiên là đi! Mười phút! – Trần Túng vừa nói, vừa thoát ra khỏi vòng tay của Tử Dạ.

May mắn là tối qua có thầy Trần ngủ cùng, mấy ngày qua cuối cùng cô cũng có một giấc ngủ khá ngon. Uống một ly cà phê đen, nhanh chóng tắm rửa, sưng phù đã giảm đi một nửa. Nhét một vài gói kem dưỡng da dùng thử vào túi, tùy tiện đắp một miếng mặt nạ, chuẩn bị cuống cuồng ra ngoài, Tử Dạ vẫn ung dung, đã đợi sẵn cô ở cửa rồi.

Trần Túng đánh giá anh từ trên xuống dưới, rồi lên tiếng một cách hơi bất an:

– Anh, anh đừng đi cùng em, ảnh hưởng không tốt đâu.

Ảnh hưởng không tốt ở đâu? Tử Dạ nghĩ một lúc, vẫn đồng ý:

– Anh không đi cùng em, Đàm Thiên Minh sẽ đón anh.

– Vậy… – Trần Túng nghĩ một lúc, – Em đi trước, mười phút sau anh hãy xuống lầu, đừng để bạn bè em nhìn thấy.

Cứ như đang ngoại tình ấy. Tử Dạ bật cười, lùi sang một bên:

– Ừ.

Trần Túng bấm thang máy, trước khi xuống lầu, cô quay đầu lại nhìn anh một lần nữa.

Anh đứng ở cửa canh gác, hình ảnh đó mang lại một ảo giác ấm áp về một người chồng nội trợ tiễn vợ là một phụ nữ thành đạt đi làm, kèm theo chút thản nhiên, lại càng làm nổi bật hành vi mờ ám của cô.

– Nhớ khóa cửa đó. – Cô nói một cách rất bình thường.

– Ừ. – Tử Dạ trả lời một cách rất bình thường.

Thông thường, trước khi khởi hành thì trang điểm và làm tóc phải xong xuôi. Nhưng chương trình này có một chút yêu cầu về thiết lập nhân vật của họ, ví dụ như trang phục của Trần Túng có xu hướng hướng về hôn nhân, trong khi đồ cá nhân của cô hầu hết không đạt tiêu chuẩn, chỉ có thể trang điểm và làm tóc tại chỗ. Thế nên cô dứt khoát ra ngoài với gương mặt mộc, khỏi mất công vô ích.

Chỉ là không ngờ cô lại mộc đến mức triệt để như vậy, ba người khác trong xe đều hơi sốc, lần đầu tiên quên mất việc phải mắng cô trước.

– Cậu thật sự là đi quay chương trình hẹn hò đấy à? – Chung Dĩnh hạ cửa kính xe xuống hỏi.

– Tại nói là không kịp, cậu đã kề dao vào cổ tôi rồi còn gì.

Amber lái xe, Chung Dĩnh ngồi ghế phụ, Trần Túng chào hai người trước, rồi mở cửa sau, và thấy Phan Hồng Vũ.

– Ối, em còn tưởng là xe của chị em, sao lại có một soái ca thế này.

Phan Hồng Vũ cười nói:

– Sớm biết có anh, ít ra cũng phải trang điểm để tỏ vẻ tôn trọng chứ?

Chung Dĩnh cười khẩy:

– Đại đạo diễn Trần có nhiều người tài trong giới như vậy, ai mà thèm nhìn chúng ta, đừng tự đề cao bản thân nữa.

Trần Túng im lặng lắng nghe, không dám nói gì.

Amber nói hòa giải:

– Ban đầu là xe của chị em, nhưng không thể ngăn được Phan Hồng Vũ cứng đầu muốn làm phụ nữ, cứ bám riết lấy. Hôm nay xin hãy gọi anh ấy là chị em.

Trần Túng hỏi:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!