Trong nhà có chuyện gì, những người đàn ông đều thống nhất giấu Trần Túng, luôn nghĩ rằng cô không đủ sức để gánh vác. Mãi rất lâu sau này, khi vấn đề nợ nần của bố đã được giải quyết hoàn toàn, ba bố con và chú Kim, chú Vương uống rượu với nhau, Trần Túng mới khéo léo gợi chuyện, qua vài lời ngắn ngủi mà mơ hồ đoán được đại khái.
Sau khi biết được quyết định của dì Khâu, bố không tiết lộ với Trần Túng, chỉ gọi điện thoại bảo Tử Dạ về nhà một chuyến, nói rằng anh đang ở một bước ngoặt quan trọng của cuộc đời, chú Kim và chú Vương đều muốn nói chuyện với anh về tương lai của anh.
Ban đầu bố chỉ kéo Tử Dạ, chú Kim và chú Vương lại với nhau, hỏi anh về dự định sau khi tốt nghiệp. Anh nghiêm túc nói mình đã đi phỏng vấn một số công việc liên quan đến mảng viết lách và tư vấn. Trong đó có một vị trí consultant đào tạo ngôn ngữ cho cấp quản lý của một tập đoàn đa quốc gia, lương cao nhất, có thể thử làm trước.
Chú Kim nói, Tử Dạ vẫn muốn làm công việc liên quan đến chữ nghĩa.
Tử Dạ không phủ nhận.
Chú Vương hỏi, Tử Dạ có nghĩ đến việc học lên cao hơn không? Cháu có thiên phú và nền tảng, rất thích hợp với con đường nghiên cứu học thuật.
Chú Kim nói, nếu các chú không hiểu chuyện, không có quan hệ thân thiết với cháu, nhất định cũng sẽ hy vọng cháu hy sinh tương lai của mình để giúp chú Trần vượt qua khó khăn này. Nhưng tiếc quá, tiếc quá… mọi việc cháu nên đặt bản thân lên hàng đầu.
Tử Dạ nói thật:
– Điều khiến cháu mơ hồ nhất chính là bản thân mình… Mọi người luôn nói cháu có thiên phú. Có thiên phú mà không làm nên sự nghiệp, thì thà sớm chấp nhận mình là một người bình thường còn hơn.
Nói chuyện tới đây, trong lòng bố đã nắm được đôi chút, còn Tử Dạ cũng lờ mờ đoán ra.
Chú Kim, chú Vương và bố đã uống rất nhiều rượu. Hai người vừa đi, bố đã cau mày nhưng lòng lại lo lắng, còn chưa kịp nhắc đến dì Khâu đã rưng rưng nước mắt.
Bố còn chưa nói gì, Tử Dạ đã lên tiếng hỏi:
– Có phải mẹ sẽ không về nữa không ạ?
Bố vừa khóc vừa gật đầu:
– Mẹ cháu không được tự do, chú không yên tâm.
Không giữ được dì Khâu, cũng chẳng giữ nổi Tử Dạ. Nếu ở lại, với tình hình hiện tại của anh, cũng chỉ làm lỡ dở tương lai của anh mà thôi. Chỉ cần có bất kỳ cách nào, bố cũng muốn Tử Dạ ở lại. Đáng tiếc, bố không thể giữ lại.
Cha ruột con ruột nào có hận thù qua đêm? Bên đó đã cúi đầu, đưa ra cành ô liu, đương nhiên có những nguồn lực tốt hơn dành cho anh, điều mà bố không thể cho.
Tử Dạ gần như lập tức hiểu được những giọt nước mắt của bố. Anh luôn tự làm tổn thương bản thân và người khác vì khả năng thấu hiểu vượt trội. Thà rằng anh ngu ngốc một chút, cố chấp đòi ở lại thì tốt biết mấy? Bố nhất định sẽ không nỡ để anh đi.
Nhưng rốt cuộc anh đã hiểu được cái khó xử và sự bất lực của bố.
Tử Dạ cũng rất rõ, lúc này chỉ có anh đi, may ra mới thực sự giúp được bố, tốt cho tất cả mọi người.
Vì vậy anh chỉ gật đầu:
– Cháu biết rồi.
Anh là một Tử Dạ đa sầu, ít nói, một Tử Dạ ngoan ngoãn. Anh lại một lần nữa không tranh cãi về điều mình thật sự muốn..
Ngay cả chú Kim khi nghe tin anh sẽ đi, cũng nói:
– Đến đó, cháu sẽ có phát triển tốt hơn.
Tử Dạ cũng chỉ đơn giản lặp lại:
– Cháu biết rồi.
Chú Kim nói không sai, không lâu sau khi anh về Hồng Kông, "Tỳ Xá Xà Quỷ" ngay lập tức được giải thoát, trong lần tái bản, trên bìa sách có một dòng chữ lớn giới thiệu: "Đây là một cuốn sách đầy phẫn nộ và sức sống tuổi trẻ." Lời giới thiệu này đến từ Trần Kim Sinh, người đã giữ im lặng suốt nhiều năm trước những tranh cãi xoay quanh tác phẩm này, thể hiện sự hài hước và độ lượng của một người cha, không chấp nhặt những lời châm biếm, mỉa mai trong quá khứ.
Vài cuốn sách bị tồn đọng của Tử Dạ, bao gồm cả "Đại d*c v*ng của con người" cũng lần lượt được xuất bản trong vài tháng, vô cùng thuận lợi. Một khoản tiền bản quyền khổng lồ, thể hiện sự công nhận tài năng của anh từ phía nhà xuất bản vì nể mặt bố anh. Anh gửi tất cả vào một tấm thẻ, và trong một lần về nhà, anh đã đưa tấm thẻ đó cho Trần Tự Cường. Tử Dạ có ý tốt của anh, bố cũng có ý đồ của ông. Số tiền đó bố giữ lại cho Tử Dạ, ngay cả khi khó khăn nhất, bố cũng chưa từng động đến. Bố sợ một ngày nào đó vào ban đêm, Khâu Nga Hoa lại như nhiều năm trước, cùng đường mà dẫn Tử Dạ quay về. Và bố luôn mong chờ ngày đó đến… Bố phải giữ lại một chút gì đó để họ ứng phó khẩn cấp chứ.
Lúc đó, bố đã nghĩ rất lạc quan, dì Khâu không được tự do, nhưng anh thì vẫn có thể thường xuyên về thăm nhà. Trong nửa năm đó, anh quả thực vẫn giữ liên lạc, ban đầu thì nhiều, sau đó có lẽ vì bận học lại, bài vở bận rộn nên dần dần ít đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!