Vào cấp ba, việc học hành bận rộn, các lớp học múa và thư pháp tất nhiên cũng phải dừng lại. Có một thời gian họ không gặp các thầy cô giáo người Đài Loan, nhưng các thầy cô lại rất nhớ họ, mỗi quý đều gửi đến những lọ nước sốt đóng gói chân không hoặc những hộp bánh quy sữa nhỏ của Đài Loan. Thỉnh thoảng cũng gọi điện thoại, hỏi thăm tình hình học tập gần đây của Tử Dạ.
Hai gia đình đã sớm nghe tin Tử Dạ viết sách châm biếm Trần Kim Sinh và bị Trần Hộ Quân phong sát, các thầy cô tức giận đến mức mắng mỏ tất cả những người họ Trần ở Hồng Kông một trận. Lại nói, "Tử Dạ chi bằng sang Đài Loan học khoa Ngữ văn." Nhưng cuối cùng, nói đi nói lại, vẫn chẳng khả thi. "Trên đời này chỉ có một xã hội người Hoa, trong trăm năm này chỉ xuất hiện một Trần Kim Sinh." Ngay cả các thầy cô Đài Loan cũng nói như vậy. Đi theo con đường văn học, cuối cùng cũng chỉ có thể quay về nhà họ Trần Kim Sinh.
– Trừ phi Tử Dạ chịu đựng được sự cô độc, – Một người cay nghiệt nói, – Hoặc là ráng chịu đựng đến khi ông ta chết, hoặc cố gắng nhẫn nại mà nổi danh giành giải thưởng, hoặc may mắn hơn một chút, xuất bản một cuốn sách bán chạy nhất, lúc ấy ông ta mới chẳng còn gì để nói.
– Cách thứ hai là nhẫn nại tích lũy kinh nghiệm. Nhưng cách này thì phụ thuộc vào thời vận. – Một cô giáo khác nói. – Vẫn là loại trước dễ hơn. Không trông mong ông ta hạ mình nói tốt nói xấu, chỉ mong cái miệng ông ta vĩnh viễn ngậm lại.
– Phía sau còn có Trần Hộ Quân là con vợ bé của bố Trần Kim Sinh nữa, năm nay mới ba mươi sáu tuổi thôi nhỉ. – Hai cô giáo đều thở dài.
Các thầy cô ở Đài Loan nắm rõ bí mật gia đình Trần Kim Sinh như lòng bàn tay, và rất thích nói xấu anh em Trần Kim Sinh. Điều này chứng minh rằng các tầng lớp trên của xã hội tư bản đã thông suốt với nhau, cũng chứng minh sự liên kết chặt chẽ bên trong của cái xã hội người Hoa duy nhất trên thế giới này. Có lẽ còn xen chút tâm lý văn nhân ghen ghét nhau, nhưng nhiều hơn là sự bực bội trước kẻ vừa coi thường lại không thể đánh bại.
Cuối cùng, họ tổng kết:
– Cũng không nhất thiết cứ phải đi theo con đường văn học.
Thầy dạy viết chữ nói:
– Trước hết phải tìm được chỗ dựa để lập thân, kìm nén ý chí này đã, rồi từ từ tính toán về lâu dài.
Dì Khâu tâm đắc với điều này: con đường của khoa Ngữ văn vốn không nhiều lối ra, huống chi cuối con đường ấy còn bị chặn bởi một con hổ dữ.
Bố thì lại cho rằng, "thích gì thì học nấy." Ông nói, kiếm thêm một chút tiền, sao lại không nuôi nổi hai đứa trẻ.
Tử Dạ còn chưa nói gì, Trần Túng đã bắt đầu không biết xấu hổ mà nói:
– Con muốn học thiên văn học!
Dù sao ba môn tự nhiên của cô gần như phải dựa hoàn toàn vào môn Vật lý để lấy điểm. Cô cũng không biết mình thích làm gì.
Mỗi ngày, niềm vui nhất của Trần Túng là được ngồi xe đạp của Tử Dạ đi học, được ngồi xe đạp của Tử Dạ tan học. Trường cấp ba cách nhà khoảng hai mươi phút đạp xe, Trần Túng mỗi ngày ngồi ở ghế sau đều phải phát biểu những ý kiến sâu sắc về tin tức hôm đó. Tử Dạ là khán giả trung thành duy nhất trên toàn thế giới của cô.
– Bố em cho em đi học múa là để bán được giá. – Trần Túng thường bắt đầu bằng những câu nói gây sốc như vậy.
Tử Dạ sẽ kiên nhẫn lắng nghe, và ở những chỗ quan trọng trong câu chuyện của cô, anh sẽ cất tiếng hỏi:
– Ừm. Thế lý do là gì?
– Em cũng không sống bằng nghề múa, cũng chẳng có bao nhiêu năng khiếu, chỉ tầm thường thôi. Giống như việc học hành mà em gắng gượng mới đạt được, sau này lấy một tấm bằng tốt để làm đẹp của hồi môn — Dì Khâu có nói, "thế giới này vốn chẳng thật sự cần phụ nữ tạo dựng nên nó".
Trần Túng nói liến thoắng, thực ra toàn là châm biếm dì Khâu. Tử Dạ nghe rõ mồn một, giống như đang nghe một hài độc thoại, tiếc là đang đạp xe, không thể rảnh tay vỗ tay cổ vũ cho cô.
Cô tiếp tục nói:
– Giống như bố em vẫn thường bảo, "bố nuôi nổi con." Nhưng bố vẫn yêu cầu em phải có thành tích tốt. Mỗi lần trường tổ chức biểu diễn văn nghệ xong, thế nào cũng có một đám con trai đột nhiên thích em, chẳng phải vì đột nhiên nhìn thấy giá trị của em hay sao. Lên cấp ba, không có biểu diễn văn nghệ, gần đây cũng có con trai công khai ngấm ngầm bày tỏ thiện cảm với em. Em không hiểu tại sao, đi hỏi bạn cùng bàn, bạn cùng bàn nói, "Họ không ngờ thành tích của cậu lại khá được như vậy."
Anh xem, thành tích cũng là giá trị của em đấy.
– Thế giới này chỉ là trò chơi của một số ít người, còn nỗ lực của những người còn lại chẳng qua là để trở thành những con lợn chờ được bán trên thị trường. – Lần này Trần Túng tự mình tổng kết, – Mấy tên con trai đến theo đuổi em, em đều nói, "Cậu vượt qua được Trần Tử Dạ của lớp 12/1 rồi hẵng nói chuyện." Bọn họ nghe thấy tên anh, gần như từ bỏ ngay lập tức.
Tử Dạ gật đầu đồng ý:
– Vậy nên anh là một con lợn sắp lên thớt, còn ở ghế sau xe là một con lợn đã nhìn thấu thế gian.
– Vậy còn anh thì sao, – Trần Túng đổi chủ đề, – con gái theo đuổi anh, anh sẽ nói thế nào?
– Không có ai theo đuổi anh cả. – Tử Dạ đáp, – Em thấy anh giống người có người theo đuổi không.
Trần Túng thật sự ngưỡng mộ khả năng nói dối trắng trợn của anh. Cô cố ý làm anh bối rối:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!