Disneyland là gì? Ngựa gỗ quay là những bức vẽ màu của thiếu nữ, Tử Dạ đã ngồi cùng cô; thuyền trôi là Tử Dạ cười tươi bị ướt sũng và không có chỗ nào để trốn; pháo hoa là một bức tranh sơn dầu rực rỡ phản chiếu bóng dáng của đám đông; cô và Tử Dạ cũng là một trong những chúng sinh được Thần tiên của truyện cổ tích bảo vệ.
Disneyland là gì, giờ đã không còn quan trọng nữa.
Từ khoảnh khắc đó trở đi, tất cả những niềm vui vĩnh cửu nhất trong cuộc đời cô đều đã khắc sâu tên Tử Dạ.
Chiếc xe buýt trở về là xe du lịch có giá vé như xe buýt thông thường. Trần Túng nhìn ánh đèn neon rực rỡ của thành phố phản chiếu trên khuôn mặt vô cảm của Tử Dạ, lòng sinh hiếu kỳ, muốn biết thành phố này có ý nghĩa gì đối với anh.
Cô hỏi một cách ý nhị:
– Hồng Kông là gì ạ?
Anh biết cô đang hỏi gì, nhưng câu trả lời lại như một cuốn sử sách không có cảm xúc:
– Xã hội nửa thuộc địa nửa phong kiến.
Trong xe buýt đang chiếu một chương trình phỏng vấn người nổi tiếng, dưới nhân vật có logo chữ Phồn thể "Trần Kim Sinh" to lớn. Trần Túng nhìn người đàn ông lớn tuổi tôn kính và tinh anh trên màn hình TV, lại hỏi Tử Dạ:
– Trần Kim Sinh là gì ạ?
Tử Dạ vẫn giữ vẻ mặt và giọng điệu bình thản, lặp lại câu nói đó một lần nữa:
– Xã hội nửa thuộc địa nửa phong kiến.
Trần Túng ngồi cạnh anh, suy nghĩ một lúc, rồi bỗng nhiên bật cười phá lên, tự mình cười rất lâu.
– Cười gì? – Tử Dạ nghiêng đầu nhìn cô, không hiểu ý.
Toàn bộ thân thế của Chu Phục, nhờ vào hai câu trả lời của Tử Dạ, bỗng có thêm một bản tiểu sử. Trung tâm tài chính Đông Á này và nhân vật đại diện của thời đại đó cùng lúc trở thành một dòng chú thích trong sử sách, về sau mỗi lần làm bài thi về một thời đại cụ thể, trong đầu Trần Túng sẽ hiện lên một thành phố cụ thể, một con người cụ thể, và vì thế mà cô mỉm cười trong lòng.
Lúc đó Trần Túng buột miệng thốt ra lời giải thích về bối cảnh nhân vật cha của Chu Phục trong 《Tỳ Xá Xà Quỷ》:
– Phản thần Bắc Tống, tay sai nước Kim.
Tử Dạ cũng cười, càng lúc càng cười đồng điệu với cô, cười đến mức người đi đường phải ngoái đầu nhìn. Cả hai đều không bận tâm, trong mắt họ chỉ có nhau.
Khi trách mắng cô, anh cũng đang trách chính mình:
– Giờ thì cái gì cũng hiểu rõ rồi à?
– Tưởng mình cái gì cũng biết hết rồi, phải không?
Trần Túng cười đến ch** n**c mắt, lấy tay che miệng, lắc đầu thật mạnh, rồi lại lắc đầu.
Tử Dạ không bao giờ hỏi Trần Túng có vui không. Trong thế giới của cô, Tử Dạ giống như một vị tiên biết hết mọi chuyện, không bao giờ dùng những câu hỏi thực sự, chỉ lo thỏa mãn mong ước của cô, vì anh biết điều gì sẽ khiến cô vui.
Chuyến đi này ai cũng vui. Gần như chẳng tốn vốn mà vẫn bỏ túi được một khoản, Bạch Tiểu Đình vui, Đinh Thành Kiệt vui, ngay cả anh họ cũng vui, vung tay mua vé xe buýt trở về xa xỉ cho bốn người. Mọi người vui đến mức quên mình, gần như quên mất mục đích ban đầu của chuyến đi. Trong lòng họ thầm nghĩ, chỉ có Tử Dạ không vui. Bố anh không cần anh nữa, thế là anh chỉ có thể tay không quay về.
Thế là tất cả mọi người đều kín miệng như bưng, dùng sự vui vẻ để che đậy bản chất giấu kín như bưng của vấn đề.
Trên đường về cười to bao nhiêu, thì trận đòn nhận lại càng thê thảm bấy nhiêu.
Bà ngoại của Bạch Tiểu Đình nói hớ, để lộ tin tức rằng họ đều đi cùng Tử Dạ để tìm bố anh. Thế là một đám phụ huynh chờ sẵn ở bến xe buýt, mặt mày sầm sì đưa ba người về sân nhỏ. Đinh Thành Kiệt vừa lo lắng, vừa không dám đi theo, chỉ sợ thêm vào tình huống này một kẻ lang thang như mình sẽ chỉ đổ thêm dầu vào lửa, đành phải đứng ngoài sân nghe ngóng. Cách một đoạn xa, cậu ta vẫn có thể nghe thấy tiếng khóc của Bạch Tiểu Đình và Trần Túng.
Hai người đều bị đánh một trận, đánh đến mức mọi người đều ra khuyên can, rồi mới đến lượt Tử Dạ.
Dì Khâu cầm gậy tre, đích thân ra trận, không nương tay, xắn tay áo chưa từng xắn lên, để lộ ra những vết sẹo bỏng thuốc lá, vết sẹo do bỏng, và nhiều vết sẹo ngoằn ngoèo như rắn không rõ tên đã lành thịt hồng, đập vào mắt Tử Dạ và mọi người một cách đáng sợ.
– Vết thương trên người mẹ vừa mới lành, con đã nghĩ đến vinh hoa phú quý của ông ta rồi. Ông ta là một kẻ tàn ác, con cũng giống ông ta, là một nghiệp chướng! Sao mẹ lại nuôi ra một kẻ vong ân bội nghĩa như con…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!