Cuộc đời của Khâu Nga Hoa có hai người đàn ông, cả hai đều mang họ Trần. Từ nhỏ cô đã xinh đẹp, học giỏi, biết hát, biết nhảy, chơi đàn, là một "nữ minh tinh" nổi tiếng trong vùng.
Khi đó bạn trai bà là Trần Tự Cường, bạn cùng lớp, đẹp trai lãng tử. Hai người yêu nhau, ai cũng khen họ là một cảnh đẹp trên phố. Nhưng người đẹp chí ở phương xa. Chịu ảnh hưởng của phim điện ảnh và truyền hình Hồng Kông cùng chính sách cải cách mở cửa, những năm đó rất nhiều thanh niên đổ xô đến Hồng Kông để làm việc. Khâu Nga Hoa cũng là một trong số đó, sau kỳ nghỉ hè năm thứ nhất đại học, cô đi du lịch Hồng Kông rồi không bao giờ quay lại nữa.
Cô đăng ký thi Hoa hậu Hồng Kông nhưng thất bại, tuy nhiên trong cái rủi có cái may, cô được một đại gia để mắt đến.
Đại gia này cũng họ Trần, tên là Trần Kim Sinh, năm đó 55 tuổi, lớn hơn Khâu Nga Hoa đúng ba giáp. Trần Kim Sinh khi ấy đã là một nhà văn lớn nổi tiếng khắp hai bờ eo biển. Khâu Nga Hoa ngả lòng trước tài năng và địa vị của ông ta, rồi thuận theo lẽ thường mà ở lại kết hôn cùng ông ta.
Trần Tự Cường năm thứ hai học lại thi đỗ trường quân sự, sau khi tốt nghiệp được phân về quân khu gần Kim Thành, qua mai mối quen một cô giáo dạy toán tên là Dương Phương. Dù không đẹp bằng Khâu Nga Hoa nhưng lại rất hiểu chuyện. Hai người sau khi kết hôn vẫn quấn quýt như trước suốt bảy tám năm, cho đến khi Dương Phương qua đời vì ung thư phổi di căn.
Trần Tự Cường sống cảnh gà trống nuôi con được bốn năm, bỗng nhiên lại liên lạc với Khâu Nga Hoa. Năm đó bố của Khâu Nga Hoa bệnh nặng, cô nói muốn về nhà thăm, tiện thể thăm Trần Tự Cường. Nhưng bố cô không đợi được đến mùa hè. Khâu Nga Hoa không kịp về gặp mặt bố lần cuối, chỉ có thể về quê lo tang lễ và giữ linh cữu, sau đó lần mò đến Kim Thành.
Năm đó Trần Túng mười hai tuổi. Hôm ấy, Trần Túng đến thành phố tham gia biểu diễn văn nghệ, mặc đồ đỏ rực, trang điểm quá đậm và già dặn, nhảy một điệu nhạc đỏ với chủ đề "Gió xuân cải cách thổi khắp nơi", làm các lãnh đạo thành phố cười tít mắt. Bố cô hôm ấy vốn đã nói sẽ lái xe đến đón, nhưng cuối cùng lại không đến, gọi điện cho giáo viên, dặn cô đi xe buýt nhỏ của đội múa về cùng mọi người.
Xe buýt nhỏ thả cô ở đầu hẻm ngoài sân nhỏ. Trần Túng ngủ rất say, lớp trang điểm nhòe nhoẹt khắp mặt. Cô giáo vỗ vỗ má cô, nói Trần Túng đến rồi, gọi cô dậy. Sau đó kéo bàn tay nhỏ của cô, dẫn cô xuống xe, trao lại cho người bố đã chờ sẵn ở đầu hẻm từ sớm.
Hôm đó bố cô đặc biệt vui, miệng cười hớn hở. Ông bí ẩn nói:
– Bé ngoan, bố mang quà về cho con này. Con đoán xem là gì? Lát nữa nhìn thấy, đừng có vui quá mà nhảy cẫng lên nhé!
Trần Túng cứ thế mang theo đầy rẫy nghi hoặc mà cũng đầy ắp mong đợi được bố dẫn vào căn sân nhỏ, đến cửa phòng ngủ nhỏ của mình ở góc phòng, rồi khẽ buông tay cô ra.
Trong phòng không có đèn điện. Dưới ánh sáng vàng nhạt chập chờn của một bóng đèn dây tóc mờ mịt, trên chiếc giường nhỏ trải chăn hồng họa tiết hoạt hình của cô, một thiếu niên sạch sẽ, thanh tú đang cuộn mình ngủ say. Trần Túng im lặng, tự động đi đến, đến bên cạnh chiếc giường nhỏ của mình.
– Anh ấy nhất định đang gặp ác mộng, – Trần Túng thầm nghĩ, – Nếu không thì sao ngủ rồi mà vẫn cau mày chặt đến thế.
Phía sau, bố cô đang thì thầm với một người phụ nữ lạ mặt.
– Con bé này luôn muốn có một người anh trai.
Bố cô khẽ giải thích với người bên cạnh.
Trần Túng "Suỵt" một tiếng, quay đầu gắt khẽ người lớn phía sau:
– Đừng làm ồn đến anh trai đang ngủ.
Hai người lớn giả vờ bị cô bé dọa, gật gật đầu, khẽ cười.
Trần Túng dùng bàn tay nhỏ gạt đi những sợi tóc mai của anh bị ướt mồ hôi dính vào trán, để nhìn rõ mặt anh. Ngắm đi ngắm lại, vẫn không thấy có gì đặc biệt. Chỉ đành thử khẽ gọi một tiếng:
– Anh ơi.
Tiếng gọi vừa thốt ra, cô liền thấy cơ bắp nơi tai anh kéo căng đến tận thái dương, mạch máu dưới làn da trắng sạch khẽ giật nhẹ. Lúc ấy, Trần Túng mới nhận ra anh rất trắng, trắng đến mức có một cảm giác mong manh gần như trong suốt. Cô nhìn đến thần người, rất lâu, rất lâu, ánh mắt hơi di chuyển, đột ngột chạm phải một đôi mắt đen trắng rõ ràng, mới biết anh đang nhìn mình, không biết anh tỉnh từ lúc nào, không biết đã nhìn được bao lâu. Tim Trần Túng bỗng đập như trống dồn mà không hiểu tại sao.
Trong đôi mắt đó, có kinh ngạc, có đề phòng, có không hiểu, có bối rối… đủ loại cảm xúc mà Trần Túng mười hai tuổi không thể đọc được, cô chỉ tò mò nhìn anh, như thể món quà đắt giá thèm muốn đã lâu trong tủ kính cuối cùng cũng nằm trong hộp quà của mình, không thể rời mắt.
Giọng nói của bố cô vang lên từ phía sau:
– Anh trai con tên là Tử Dạ.
Tử Dạ, Trần Tử Dạ.
Nghe có vẻ bình thường, cũng không có gì đặc biệt.
Quá trình Trần Túng hiểu được cái tên này cũng khá giống với ý nghĩa của câu "Hồi nhỏ không biết trăng, gọi là mâm ngọc trắng" (thiếu thời bất thức nguyệt, hô tác bạch ngọc bàn).
Trong lớp có rất nhiều bạn học, tên cũng theo kiểu này. Trương Tử Quốc, Hứa Tử Sơn, Triệu Tử Kỳ… ai cũng không có gì lạ, vừa không thông minh, lại không đẹp. Lại còn có một cô gái xinh đẹp ở lớp bên cạnh, tên là La Tử Vận. Ai cũng nói cô ấy là hoa khôi của trường, hai cậu bạn cùng lớp mà Trần Túng từng thích đều thích cô ấy, vì vậy Trần Túng càng không thích kiểu tên này. Sao nghe người ta nói bố anh ấy là một đại văn hào mà. Đại văn hào sao cũng tục tĩu như vậy.
Còn không hay bằng cái tên Bạch Băng Điệp và Trần Vũ Lệ mà Bạch Tiểu Đình đặt riêng cho hai đứa nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!