Tử Dạ nhận được tin nhắn của Đàm Thiên Minh, đậu xe bên đường chờ hai người. Không lâu sau, thấy Trần Túng đi theo sau Đàm Thiên Minh ra, miệng không ngừng lải nhải.
Đàm Thiên Minh tai này nghe rồi tai kia ra, chủ động ngồi vào ghế sau.
Trần Túng liếc nhìn ghế lái, cũng chủ động ngồi vào ghế sau.
Đàm Thiên Minh nhất thời cứng họng, lại xuống xe ngồi lên ghế phụ lái, lẩm bẩm:
– Hai đứa giận dỗi gì vậy?
Trần Túng hôm nay chắc chắn sẽ không để một câu nói nào rơi xuống đất:
– Giận dỗi? Quan hệ anh em của chúng em tốt lắm, chưa bao giờ giận dỗi.
Tử Dạ im lặng.
Trần Túng lại cố ý hỏi:
– Phải không, anh?
Không khí rất tệ, Đàm Thiên Minh lập tức liếc nhìn Tử Dạ, thấy vẻ mặt anh bình thường, liền không nói gì.
Gần lối ra khu chung cư có một cửa hàng tiện lợi.
Sau cơn mưa, ống thoát nước của cửa hàng có vấn đề, đọng lại một vũng nước lớn. Trần Túng do dự một chút khi mở cửa xe, lập tức nghe thấy Tử Dạ hỏi:
– Muốn gì? Anh đi mua cho.
Trần Túng nhìn anh qua gương chiếu hậu một lúc, nói một cách rất thản nhiên:
– Một ly latte lớn, hai gói 1966.
Tử Dạ hỏi:
– 1966 là gì?
Đàm Thiên Minh nói:
– Một loại nhãn hiệu thuốc lá.
Tử Dạ im lặng.
Trần Túng nói:
– Vậy để em tự đi.
Tử Dạ liếc nhìn cô, mở cửa xuống xe.
Trần Túng ngồi trong xe, ánh mắt lơ đãng, dừng lại trên ô cửa kính sáng rực của cửa hàng tiện lợi. Một lúc sau, Tử Dạ cầm túi ra, đi thẳng đến ghế sau, mở cửa xe đưa cho cô.
Ngồi lại ghế lái, khởi động động cơ, Tử Dạ mới nói:
– Không phải đang đau bụng à? Mấy ngày này bớt hút một chút.
Trần Túng nói:
– Lo cho em làm gì, lại không phải bạn trai em.
Biết cô trong lòng có bực tức, Tử Dạ không trả lời, nên không đổ thêm dầu vào lửa. Anh quá biết cách né tránh hiện trường tai nạn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!