Chương 21: (Vô Đề)

Suy nghĩ một lúc, Đàm Thiên Minh lại nhớ ra điều gì đó, hỏi Tử Dạ:

– Giáng sinh hai người có cãi nhau không, sau đó cô ấy có chủ động tìm em không?

Tử Dạ nói:

– Không.

– Cô ấy cũng không phải người nhỏ nhen, – Đàm Thiên Minh nghĩ một lát, vẫn không kìm được tò mò, – Em nói gì mà khiến người ta tức giận đến thế?

– Không nói gì cả, có lẽ dạo này cô ấy rất bận.

– Bận đến mức ba ngày không xem điện thoại, cả thông báo của tổ chương trình cũng không trả lời? Em cho rằng ai cũng giống em, là một người không giao tiếp xã hội hả?

Đàm Thiên Minh liếc nhìn anh, rất muốn nói rằng biết anh không bao giờ chủ động. Nhưng thỉnh thoảng, đối với những điều thực sự quan tâm, liệu có thể phá lệ một lần không? Nhưng cuối cùng anh không nói, lời đến miệng, ngay cả bản thân cũng cảm thấy tàn nhẫn.

– Em ấy rất tốt, em biết. – Tử Dạ nhận ra anh ấy muốn nói gì, – Nhiều thứ rất tốt, em đều muốn sở hữu. Mấy năm trước anh hỏi em tại sao không nuôi thú cưng, em nói với anh là không thích. Chỉ cần không nuôi sống được, thì chính là không thích. Em nhớ sau đó anh không hỏi nữa, chắc cũng nhận ra vấn đề này rất tàn nhẫn.

Anh không nói nhiều, khi im lặng hóa ra là đang mài dao, chờ lúc ngươi sơ hở liền ra tay một nhát. Đôi khi thà anh không nói, để dành đi viết sách, để làm tổn thương cả thế giới, có chết thì mọi người chết chung.

Đàm Thiên Minh bỗng dưng cảm thấy tức ngực, không nói thêm lời nào, cắm đầu lái xe.

Trước cửa nhà Trần Túng tụ tập một đám thanh niên trẻ. Hàng xóm báo cho ban quản lý, ban quản lý lên xem mấy lần. Tưởng là băng nhóm tội phạm nào đó, nhưng nhìn cách ăn mặc và khí chất lại không giống, mấy lần định mở miệng đều do dự. Xưa nay chưa từng thấy băng nhóm nào mặc toàn đồ hiệu, trông chẳng khác nào sắp biểu diễn thời trang ngay tại hành lang chung cư.

Cuối cùng vẫn là cô gái xinh đẹp nhất mở lời:

– Bạn của chúng cháu bị kích động một chút, mấy ngày nay không có tin tức. Chú ơi, chú có thể giúp chúng cháu tìm cách vào nhà xem cô ấy thế nào không? Chuyện nhỏ như thế này, bọn cháu cũng không đến mức là người thân thích gì, nên không tiện báo cảnh sát.

Ban quản lý một lát sau đi lên nói:

– Không sao, đồng hồ điện nước vẫn chạy, cả bưu phẩm cũng có người xuống lấy.

Mấy người tổng kết:

– Quả nhiên đang tự kỷ ở nhà.

Amber nói:

– Dù sao cũng phải trả lời một cuộc điện thoại chứ, mọi người lo lắng lắm.

Hứa Thụy nói:

– Nhìn cô ấy vô tư thế, không ngờ chuyện này lại đả kích cô ấy lớn đến vậy.

Chris hỏi lần thứ ba:

– Chúng ta đợi ở cửa nhà Trần Túng, có hơi… không phải phép không? Ở Trung Quốc chắc cũng là phạm pháp nhỉ, tôi rất sợ hàng xóm báo cảnh sát.

Chung Dĩnh cau mày:

– Tối mai phải ghi hình bổ sung ở trường quay. Mấy người các cậu từ nửa kia của trái đất bay về đây. PD của cá nhân tôi còn nói, bằng mọi giá không thể thiếu Trần Túng.

Tên nhóm được trưởng nhóm Chung Dĩnh đổi thành "Tìm kiếm người phụ nữ quyến rũ nhất". Cô thích tự xưng là gái nóng bỏng, nghĩ rằng đổi tên như vậy, Trần Túng sẽ lập tức nhảy ra nhận, nhưng không có; khi Trần Túng có nhiều tin tức nóng nhất, Trương Nhã Thông đã thừa nước đục thả câu, đăng một bài xin lỗi và giấy chứng nhận hoàn tiền, nói rằng bố cô ấy đã dần dần bồi thường cho người thân của nạn nhân, và lặp lại lời xin lỗi về sự "thiếu chuyên nghiệp" của ông ấy, tuyên bố:

– Ba năm tiền lương trong tương lai của tôi cũng sẽ được quyên góp cho các tổ chức từ thiện.

Làn sóng tuyên bố này không mang lại cho cô ấy bao nhiêu thiện cảm, ngược lại còn đổ thêm dầu vào lửa, bị cư dân mạng giận dữ phê phán – cả hai đều không phải chim tốt, mấy mùa trước là nam gặp chuyện, mùa này là nữ gặp chuyện. Chương trình hẹn hò có thể sàng lọc người kỹ càng hơn được không?

Nửa tiếng sau khi đăng bài, bài viết Weibo của Trương Nhã Thông đã bị Chung Dĩnh ra lệnh xóa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!