Chương 15: (Vô Đề)

Kỳ nghỉ quý báu là để tiêu khiển. Trần Túng nằm ườn trên giường cả ngày lẫn đêm lướt điện thoại, xem người ta nặn mụn, nhổ lông, lấy mụn đầu đen, càng nhiều chất bã trong lỗ chân lông thì lại càng thấy giải tỏa. Thỉnh thoảng, thông báo Weibo hiện lên từ mép trên màn hình, nào là tuyên bố của Đại học Kim Thành, nói gì mà "việc mở rộng quy mô nghiên cứu trong phòng thí nghiệm ra quy mô ruộng đồng rất khó đạt được kết quả lý tưởng…", nhìn là biết đang nói những lời sáo rỗng để bao biện cho Trương Viên và danh tiếng của trường, cô chẳng buồn đọc.

Một lúc sau, lại bật ra "Lời xin lỗi của Trương Viên", có lẽ là bị nhà trường gây áp lực, nên buộc phải ra tuyên bố đáp lại, nói rằng, "những năm đầu làm nghiên cứu, quá lý tưởng hóa, vội vàng đưa vào thực tiễn, muốn cống hiến cho đất nước" vân vân. Lời lẽ thật sự buồn nôn, tất nhiên chẳng ai tin. Nếu không, đã chẳng có những bài đăng tiếp theo từ nhóm "Nạn nhân mới của Trương Viên" cùng nhau phản pháo:

– Lần thực hành đầu tiên thất bại rồi, tại sao còn phải thất bại lần thứ hai, lần thứ ba, lần thứ N? Chẳng phải vì tiền đấy à?

Còn có mấy nghiên cứu sinh đã tốt nghiệp của Trương Viên đăng bài dài, tố cáo Trương Viên sai vặt sinh viên chạy việc cho các công ty không hề liên quan đến nghiên cứu khoa học, động một tí là treo bằng tốt nghiệp, căn bản chính là "thuê nhân công giá rẻ".

Không lâu sau, "Trương Viên xóa bài đăng".

Trần Túng đang xem say mê video nặn mụn đầu đen đến nửa chừng thì bố gọi điện đến.

Trần Tự Cường hỏi thăm cô vài câu, nói:

– Chú Trương vừa gọi điện xin lỗi bố rồi.

Bên kia có trường học gây áp lực, bên này có Trần Tự Cường gây áp lực.

Trần Túng bật cười:

– Vậy là bao năm nay bố cực khổ uổng công rồi nhỉ?

– Không giống. Bố con thì da mặt dày, còn chú Trương là người trí thức coi trọng thể diện. Chú ấy là một giáo sư lớn mà mất mặt đến mức này, càng lên cao thì ngã càng đau. – Trần Tự Cường khuyên Trần Túng, – Làm người phải giữ đường lùi, mọi việc quá đà sẽ thất bại, cũng là lên cao té đau. Bố không yên tâm nhất là con.

– Ngã không chết được ông ta đâu! – Trần Túng nghĩ nghĩ, lại nói, – Còn về con, con có té từ độ cao nào xuống cũng có người đỡ.

Trần Tự Cường thở dài, hỏi:

– Tử Dạ nó sống thế nào, dạo này vẫn ổn chứ?

Trần Túng hỏi:

– Thế nào mới được coi là "ổn" đây bố? Nghĩa phàm tục, chính là "bố hy vọng anh ấy vui vẻ" ạ?

Trần Tự Cường:

– Con đừng nói văn vẻ quanh co.

Trần Túng thử miêu tả một chút:

– Giờ anh ấy ôn hòa khiêm tốn, hành xử chừng mực lễ độ. Thỉnh thoảng cũng bộc lộ tài năng sắc bén, nhưng cũng chỉ thỉnh thoảng thôi… Nói chung là kiểu tinh anh xã hội bình thường chẳng có gì đặc biệt, chắc sẽ rất được săn đón trên thị trường xem mắt. Có điều trông anh ấy rắn rỏi hơn hồi nhỏ thật, chắc là đang tập luyện đều đặn.

Trần Tự Cường hỏi lại:

– Đây là Tử Dạ thật sao con?

Trần Túng nói:

– Vâng ạ.

Trần Tự Cường thở phào một hơi, nghe lại giống như một tiếng thở dài.

Gọi xong cuộc điện thoại, Trần Túng gọi một suất mì gạo Ma Bà Bà về, ngồi trong phòng khách ăn. Mở TV lên là chương trình hẹn hò thực tế, Trần Túng nhấn phát, lấy đoạn chưa xem hết ra làm món "ăn kèm" cho bữa.

Kết thúc bữa ăn, Chu Chính Kỳ lấy ra món quà anh đã chuẩn bị từ sớm cho buổi hẹn hò, là một con StellaLou cỡ vừa.

Trương Nhã Thông vui mừng đến mức gần như nhảy cẫng lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!