Trần Túng vừa đặt chân xuống, lập tức giẫm chân không xuống đất, ánh mắt dõi theo Tử Dạ, như thể muốn xác nhận anh có thực sự hiện diện trong căn phòng này hay không.
Tử Dạ cũng thản nhiên đáp lại, trong mắt đầy vẻ hiển nhiên.
Mỗi lần cô nhìn anh chăm chú như thế đều mang một ý nghĩa riêng biệt. Lần này lại là gì?
Trần Túng vẫn còn chút ngạc nhiên, pha lẫn một chút tủi thân:
– Vừa nãy em còn tưởng mình đang mơ cơ.
Lời vừa thốt ra, nước mắt lại tuôn rơi lã chã, cô lập tức lấy tay áo lau mặt. Tử Dạ cúi xuống tìm kiếm, đưa một gói khăn giấy cho cô. Trần Túng lau khô nước mắt, không hiểu sao lại bật cười.
Các cô gái đều có cảm xúc lên xuống thất thường, thay đổi khó lường như vậy hay sao?
Tử Dạ buột miệng nói một câu tiếng địa phương Kim Thành:
– Vừa khóc vừa cười.
Trần Túng không ngờ anh lại nói câu đó để chọc mình vui, cô ngẩn người một chút.
Cô còn tưởng anh đã quên rồi chứ.
Khi Tử Dạ mới đến nhà cô, ban đầu không thích nói chuyện, Trần Túng còn tưởng anh bị câm. Mỗi ngày sau bữa tối, anh lại ngồi đó chăm chú xem TV. Dần dần anh bắt đầu mở miệng, là một giọng phổ thông chuẩn. Cô vẫn còn nhớ rất rõ vẻ mặt kinh ngạc của mẹ anh. Thế nên, thực ra từ nhỏ đến lớn, Trần Túng gần như chưa từng nghe anh nói tiếng Quảng Đông, thậm chí còn từng nghĩ tiếng địa phương Cảng thị chính là tiếng phổ thông. Mà TV không dạy tiếng địa phương Kim Thành, nhưng Trần Túng sẽ dạy.
Câu đầu tiên cô dạy anh chính là một câu quê mùa không thể nào quê hơn, "Vừa khóc vừa cười, chó vàng tè bậy." Tiếng địa phương Kim Thành vốn nổi tiếng vì sự hài hước, đến Tử Dạ nói ra không hiểu sao lại buồn cười hơn người khác. Mỗi dịp lễ Tết, Trần Túng thường lấy câu đó ra để biểu diễn. Tử Dạ cũng không ngại ngùng, mặt không cảm xúc phối hợp diễn xuất, hiệu quả gây cười càng rõ rệt.
Tử Dạ cười nói:
– Không hiểu à?
Trần Túng than phiền:
– Quê mùa chết đi được.
Tử Dạ lại hỏi:
– Giờ không khóc nữa chứ?
Trần Túng cãi bướng:
– Em có bao giờ không vui đâu.
Tử Dạ vỗ nhẹ vào đầu cô một cái, quay người đi ra ngoài:
– Vui rồi thì ra chơi game đi.
Trần Túng lập tức theo sau.
Màn chiếu ngoài phòng đã được cuộn lên, bên cửa chất đống một vài bao bì của đồ điện gia dụng mới gỡ. Chiếc TV đã được lắp xong, máy PS5 mới tinh cùng bốn chiếc tay cầm đỏ đỏ xanh xanh được đặt ngay ngắn trên tủ thấp cạnh dàn âm thanh.
Đàm Thiên Minh lúc này đang nằm sấp trên sàn nhà nối dây, không có thời gian để nói chuyện phiếm với ai.
– Biết thế thì làm trò thêm chút nữa rồi. – Trần Túng đi lại trong nhà mình, như một đứa trẻ lạc vào cửa hàng kẹo, – Anh Thiên Minh hào phóng, lát chia cho em một căn hộ ở La Hồ nhé.
Đàm Thiên Minh cười trêu chọc:
– Đàm Thiên Minh mà chia sẻ căn hộ, ý nghĩa có vẻ không tốt đâu đó.
Trần Túng cũng nhân cơ hội nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!