Sau lần nói rõ với Sầm Nam, Lương Mộc Thu cũng coi như trải qua mấy ngày yên tĩnh.
Chắc hẳn Sầm Nam đã xong phần việc làm ở nhà rồi, mỗi ngày đều đi sớm về khuya đến văn phòng luật sư điểm danh, mà cậu cũng cố ý dắt Mao Đậu đi dạo vào giờ khác, hai người chẳng gặp nhau lấy một lần.
Trước cửa một lần nữa im lìm trở lại, chỉ có đèn tường mờ nhạt hắt lên hành lang dài u ám.
Chỉ có 1 lần, Lương Mộc Thu từ cửa hàng tiện lợi về nhà thấy trên cửa treo một túi đồ chơi cho chó con, trên đó có ghi chú – là chữ viết tay của Sầm Nam, nói là đồ mua từ trước nhưng quên chưa đưa cho Mao Đậu.
Cậu nhìn chữ ký kia ngây người hồi lâu mới cầm túi xuống, sau khi vào cửa chọn lấy mấy thứ ném cho Mao Đậu.
Mao Đậu vẫn ngốc nghếch lắm, chẳng hiểu cái gì, chỉ ngơ ngơ ngậm khúc xương chó lăn lộn trong ổ nhỏ của mình đến là vui vẻ.
Lương Mộc Thu thấy nó chạy nhanh quá bị ngã dập mông, không nhịn được nở nụ cười.
cậu đi vào bếp, vì không biết nấu cơm nên cậu mua luôn hộp bento cho vào trong đĩa, trông cũng ổn đấy chứ.
Cậu và Mao Đậu ăn tối ở bên ngoài, về đến nhà Mao Đậu lại lao vào chuồng chó chơi bóng len, còn cậu ngồi trên sô pha viết kịch bản.
Mỗi khi viết, cậu thường hay ngẩng đầu lên nhìn sang bên cạnh.
Nhưng bên kia bàn ăn trống rỗng vắng lặng, chỉ có mấy cành hoa sen trong bình hoa màu lam im hơi lặng tiếng nở rộ.Ngâm ở nhà được đâu bốn năm ngày, Lương Mộc Thu mới nhận được điện thoại của Tống Duy.
Tống Duy gọi cậu đi dự tiệc của công ty cậu ấy, có thể dẫn theo người thân bạn bè.
Lương Mộc Thu từ chối theo bản năng.
"Thôi, tôi không thích tham gia mấy cái này, huống hồ còn là công ty cậu." Lương Mộc Thu vừa mới rời giường chưa được bao lâu, đang ngồi trên sô pha ôm gối bông uống sữa, ngáp liên tục, "Cậu tự đi chơi đi, vui vẻ một chút."
Tống Duy ngay từ đầu đã đoán trước được.
Lương Mộc Thu cái gì cũng tốt, chỉ là ở nhà nhiều đến mức khiến người ta phát bực, nếu không phải có cậu với một vài người bạn khác dăm bữa nửa tháng lôi Lương Mộc Thu ra ngoài, người này có thể mọc nấm ở trong phòng mất.
"Không được, người chỗ tôi cậu đều quen cả, hơn nữa cậu ở nhà bao lâu thế rồi, tốt xấu gì cũng phải ra ngoài phơi nắng chứ." Tống Duy hết nước hết cái, "Cũng đâu bắt cậu chọn một người trong tiệc đưa về nhà ngủ đâu, chỉ là đến tụ tập một chút, quen biết nhiều hơn cũng tốt."
Lương Mộc Thu cười nhạt: "Tiệc chỗ mấy cậu là buổi tối chứ chả phải trưa, phơi nắng cái gì chứ. Với hôm nào tôi cũng dắt Mao Đậu đi dạo, ra ngoài không ít lần, hôm qua còn mặc cả được với dì ở cửa hàng dưới nhà nữa."
Tống Duy không thèm ba cái trò chơi chữ này của cậu.
"Bớt nói vặn lại giùm, quần áo sắp đến chỗ cậu rồi đấy, nhớ mặc, tối mai tự lái xe đến khách sạn Dung Nghị."
Nói xong Tống Duy liền cúp máy.
Lương Mộc Thu chẳng còn cách nào, tuy Tống Duy tốt tính lại dễ dỗ, nhưng cũng cố chấp không ai chịu nổi.
Tống Duy quyết tâm muốn cậu ra ngoài, cậu vẫn là cung kính không bằng tuân mệnh vậy.Trang phục Tống Duy chuẩn bị cho cậu quả nhiên được đưa đến vào hôm sau.
Tống Duy là nhà thiết kế, ánh mắt chọn quần áo đương nhiên không có gì phải bàn, ngay cả phụ kiện đi kèm cũng không cần Lương Mộc Thu phải lo nghĩ.
Mấy năm nay Lương Mộc Thu tham gia tiệc rượu không ít lần nhờ vả Tống Duy vụ quần áo, đối với kích thước của cậu Tống Duy nắm trong lòng bàn tay.
6 rưỡi tối, Lương Mộc Thu sắp xếp xong xuôi, cầm chìa khoá xe ra khỏi cửa.
Mà lúc này Sầm Nam đang đi làm về.
Cửa vừa mở ra, dưới hành lang hẹp dài, hai người mặt đối mặt.Từ sau ngày đó rời khỏi nhà Lương Mộc Thu, đây vẫn là lần đầu tiên Sầm Nam nhìn thấy cậu.
Ánh mắt anh không khống chế được mà nhìn khắp người Lương Mộc Thu một lượt.
Rõ ràng Lương Mộc Thu đã chải chuốt qua, bên trong là áo sơ mi trắng croptop, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác da thêu màu đen, để lộ vòng eo thon gầy, phía dưới là quần dài màu đen ôm lấy đôi chân dài thẳng tắp, phối với thắt lưng và giày da, nhìn cậu vừa tiêu sái vừa sắc sảo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!