Lương Mộc Thu bảo Sầm Nam đến thăm Mao Đậu cũng chỉ là khách sáo mà thôi, chả có mấy miếng thật lòng.
Nhưng cậu quên mất, với cái người ở nhà đối diện này thì đánh rắn phải đánh dập đầu.
Cậu đã nhanh chóng phải trả giá cho sự mềm lòng của mình.
Từ hôm cậu cho phép Sầm Nam đến thăm Mao Đậu, người này đến cửa điểm danh 5 ngày liền rồi.
Sầm Nam cũng không đi tay không, mỗi lần đều cầm bánh ngọt rồi nguyên liệu nấu ăn các thứ, lời nói chân thành tha thiết, nói nấu bữa tối một người cũng là nấu, hai người cũng là nấu, dù sao cũng sang bên này rồi thì cứ để anh phụ trách luôn bữa tối của Lương Mộc Thu đi.
Lương Mộc Thu ngồi trên sô pha gặm táo, nhìn bóng lưng bận rộn trong phòng bếp của anh, sắc mặt không tính là khó coi, nhưng cũng chả vui vẻ gì.
Từ khi cậu chuyển vào căn hộ này chưa động vào bếp được mấy lần, nồi cơm gần như mới tinh sáng bóng chưa từng dùng qua, gia vị chất đống trên kệ chưa cả mở lọ, có khi hết hạn rồi cũng nên.
Mà Sầm Nam mới chỉ tới có 3 ngày, phòng bếp vắng tanh lạnh buốt nhà cậu lại như là nghênh đón chủ nhân, đột nhiên sống dậy.
Sầm Nam bên trong đang bình tĩnh cúi đầu thái rau, tiện tay cầm rổ lên đựng vào, chẳng có tí gì là dáng vẻ đang làm khách nhà người ta cả, ngược lại cứ như đây mới là nhà anh.
Lương Mộc Thu cắn rồi lại cắn, trong lòng có một loại phiền muộn không nói nên lời.
Cậu đứng dậy khỏi sô pha, tựa vào cửa bếp nhìn Sầm Nam.
Sầm Nam đang thái khoai tây để ý thấy cậu đến, cho là cậu chờ mãi đến phiền, bèn nhẹ nhàng nói: "Sắp xong rồi, nếu em đói bụng thì trong tủ lạnh có bánh kem cheese anh mua, có thể ăn tạm lót dạ."
Lương Mộc Thu liếc nhìn tủ lạnh một cái.
Khỏi cần nhìn cậu cũng biết tủ lạnh của cậu bị Sầm Nam nhét đầy ắp, cứ như sợ cậu đói lả không bằng.
Nhưng mấy năm trước khi Sầm Nam xuất hiện, cậu đã quen ở một mình, cũng sống rất tốt.
"Tôi không đói." Cậu thản nhiên nói, "Tôi chỉ là không hiểu, người bên luật các anh sắp đóng cửa rồi à, sao anh lại rảnh rang thế, ngày nào cũng chạy sang nhà tôi?"
Sầm Nam bất đắc dĩ nở nụ cười.
Đây là chê anh đến nhiều quá ý mà.
Nhưng giờ da mặt anh cũng dày, giả vờ không nghe ra, chỉ bình tĩnh nói: "Gần đây anh cũng hơi rảnh một chút, tuy rằng có nhận mấy vụ nhưng đều làm việc ở nhà được, thời gian nấu cơm cũng không phải là không có."
Lương Mộc Thu đánh phải bịch bông, chợt cảm thấy vô nghĩa.
Trước kia cậu và Sầm Nam còn ở bên nhau, hai người mới ngoài 20, tuổi trẻ sức lớn, dù có ân ái đến đâu, Sầm Nam dù che chở cậu đến đâu cũng không tránh khỏi cãi nhau vài câu, nhiều khi chỉ vì ủng hộ đội bóng đá khác nhau mà còn chí chéo loạn xạ trên sô pha, cuối cùng toàn là cậu bị Sầm Nam bắt nạt đến xin tha mới thôi.
Nhưng nhoáng cái, nhiều năm vậy rồi, bây giờ Sầm Nam đã thu lại tất cả những sắc bén trước mặt cậu, giống như chàng trai trẻ tuổi lạnh lùng cao ngạo kia sau một đêm đã học được thế nào là ôn nhu nội liễm.
Nhưng cậu từng nghe Sầm Nam nói chuyện với trợ lý, vẫn giống như trước, tác phong lạnh lùng cứng rắn, không nói tình người, rõ ràng âm thanh không lớn, nhả chữ cũng từ từ, nhưng lại khiến trợ lý nhỏ bên kia sợ tới mức khúm núm hết cả.
Duy chỉ khi ở bên cậu, Sầm Nam lại như mất hết bình tĩnh.
Lương Mộc Thu cũng không phải kẻ ngốc.
Mấy năm nay, cậu từ chối không ít nam nữ nói thích mình, những người đó đứng trước mặt cậu cũng đều rất nhún nhường, ngay cả khi cậu nói một câu nhạt thếch cũng cổ vũ.
Cậu khẽ rủ mắt, gặm táo xong thì tiện tay ném ra ngoài như nhóc lưu manh, tạo thành một đường cong xẹt qua không trung, vừa vặn rơi vào thùng rác bên chân Sầm Nam.
Sau đấy cậu cũng chả nhìn Sầm Nam nấu cơm nữa, quay lại sô pha chơi game, rất giống một lão đại hách dịch.
Nhưng ánh mắt cậu nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, hồn lại vơ vẩn đi đâu, mấy lần liền hiến mạng cho kẻ địch bị đồng đội mắng chửi tơi bời.
Vữa nãy ở trong bếp nhìn bóng lưng Sầm Nam, trong nháy mắt cậu lại cảm thấy, nếu Sầm Nam cứ mãi ở đây thì tốt rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!