Sau khi cầu hôn xong, Lương Mộc Thu tự nhận mình đã hoàn thành được chuyện lớn cả đời. Hôm đó cậu định đến nhà hàng ăn mừng, nhưng nhìn Sầm Nam rơm rớm nước mắt nhìn đáng yêu quá đỗi, thậm chí cậu còn không nhịn được đến khi về khách sạn mà suýt chút nữa đã lau súng cướp cò ngay nơi giáo đường thiêng liêng.
Có điều may là cậu vẫn kiềm lại được, ngẩng đầu nhìn thấy Chúa Jesu uy nghiêm trước mặt, lý trí cuối cùng cũng trở về. Với tư cách là chủ gia đình, cậu cài lại cúc áo sơ mi vừa bị cởi bỏ giúp Sầm Nam.
"Về thôi nào."
Cậu đã đặt một khách sạn gần bãi biển, là phòng trăng mật, rất thích hợp cho mấy loại hoạt động này nọ.
Nhưng có lẽ do quần áo hai người đều có hơi lộn xộn nên ánh mắt của lễ tân cứ kỳ quái nhìn họ mãi.
Nhất là Sầm Nam, khoé miệng anh bị cắn rách, đuôi mắt còn đỏ ửng, nếu không phải do vóc người quá cao lẫn khí thế quá mạnh thì chẳng khác nào một cô vợ nhỏ bị bắt nạt.
Ánh mắt của lễ tân rơi xuống người Lương Mộc Thu đang giả vờ trấn định, nhất thời không phân biệt được ai công ai thụ.
Nhưng cửa phòng vừa đóng lại, cô vợ nhỏ liền trút đi lớp ngoài vô hại dịu dàng, để lộ bản tính bạo liệt.
Sầm Nam ôm Lương Mộc Thu lên liều chết triền miên, từ cánh cửa đến thảm trải sàn, từ bệ cửa sổ đến trên giường, giữa từng đợt sóng biển nhấp nhô, Lương Mộc Thu mềm nhũn như một hồ nước xuân, chẳng rõ ai mới là vợ bé nhỏ.Sau khi làm xong Sầm Nam gọi dịch vụ phòng, tay nghề khách sạn này không tệ lắm, bữa tối được nấu theo tiêu chuẩn chẳng kém nhà hàng Michelin.
Dù sao cũng không phải ở bên ngoài, Lương Mộc Thu trực tiếp quấn chăn ngồi ăn trên sô pha, cậu không quen dùng dao nĩa nên trực tiếp lấy đũa ăn.
Sầm Nam không quá đói, phần lớn thời gian đều chỉ nhìn cậu ăn.
Ngoài cửa chẳng biết trời đã mưa từ khi nào, mưa lạnh kéo dài nhưng trong phòng lại ấm áp, tình cảm nồng đậm, Sầm Nam đưa tay vuốt ve chiếc nhẫn chẳng biết đang nghĩ gì.
Lương Mộc Thu cảm thấy Sầm Nam như đang cất giấu tâm sự gì đó nhưng phần nhiều có lẽ không phải tâm sự buồn, vì trong biểu tình kinh ngạc của anh còn mang theo cảm giác ngọt ngào đắm chìm, như là nhớ lại chuyện cũ nào đó.
Nhưng Sầm Nam có thể có chuyện cũ ngọt ngào nào nhỉ?
Lương Mộc Thu cắn thìa nghĩ, đơn giản là có liên quan đến cậu. Không phải cậu kiêu ngạo đâu, nhưng từ hồi trung học cậu đã nghe Sầm Nam nói, trong cuộc sống của Sầm Nam ngoại trừ cậu ra chỉ còn lại một màu xám tro, không có không tốt cũng chẳng có tốt, giống như một đoạn đường bước từng bước một, không có người đến làm rối loạn thì sẽ cứ vĩnh viễn kéo dài mãi thế.
Nhưng Lương Mộc Thu xuất hiện đã làm rối tung hết thảy.
Cậu vừa xuất hiện, thế giới của Sầm Nam đã được nhuốm một màu hồng ngọt ngào, là màu sắc mà Sầm Nam suốt bao năm chưa từng nghĩ đến, ngọt ngào đến mức như là ảo giác nhưng cũng khiến người ta hạnh phúc ngàn lần.
Lương Mộc Thu ăn uống hòm hòm rồi thì quấn chăn chui tọt vào ngực Sầm Nam, vuốt ve yết hầu anh, ánh mắt vô tội nhìn tới nhìn lui hỏi: "Lương phu nhân, anh đang nghĩ gì thế?"
Sầm Nam nắm lấy bàn tay đang làm loạn của cậu: "Đang nghĩ em chuẩn bị cầu hôn anh từ khi nào thế?"
Vừa nói đến chuyện này Lương Mộc Thu đã có cảm giác thành tựu.
"Hai tháng trước em đã có ý này rồi," Lương Mộc Thu nói, "Ký sinh trùng" lọt vào vòng cuối khiến em vui cực kỳ, nghĩ đến chuyện tốt tới nhà thì không bằng nhân ngày hoàng đạo này cưới anh vào cửa luôn."
Sầm Nam cúi đầu nhìn cậu.
Lương Mộc Thu chu môi: "Có điều em cũng nghĩ nếu mà mình không đoạt giải thì lúc cầu hôn sẽ có chút xíu hụt hẫng. Nhưng nghĩ lại em đã thảm vậy rồi, chẳng lẽ không thể nhân cơ hội này cưới một người vợ xinh đẹp về nhà để an ủi em nhỉ?"
Cũng may, cuối cùng cả giang sơn cả mỹ nhân cậu đều có được.
Tay Lương Mộc Thu sờ tới sờ lui trên cơ bụng Sầm Nam rất không yên phận, ấm no sinh dâm dục, vừa nãy cậu còn rên rỉ đau cúc, nhưng giờ thì sung sướng lắm.
Sầm Nam cũng không cho cậu phóng túng, rõ ràng hô hấp đã dồn dập nhưng cũng vỗ mông cậu một cái không nặng không nhẹ, khiến cậu yên tĩnh chút.
Lương Mộc Thu không phục, ngọ ngoạy trong lòng anh.
Nhưng chẳng mấy cậu đã nghe ra được chút ý khác từ câu hỏi của Sầm Nam. Trực giác của biên kịch kỳ cựu online, cậu ngờ vực hỏi Sầm Nam: "Không phải anh cũng định cầu hôn em đó chứ?"
Cậu càng nghĩ càng có khả năng, tên Sầm Nam ngạo kiều này từ 7 năm trước đã bày mưu tính kế nhưng giấu cậu đến mức không lộ ra tí tiếng gió nào, bây giờ đã về nước lâu như thế, tình cảm cũng ổn định lắm rồi chẳng lẽ lại không muốn tìm ngày lừa cậu về nhà ư?
Cậu đã sớm nhìn ra Sầm Nam không có cảm giác an toàn, khúc mắc của cậu đã được cởi bỏ sẽ không sợ Sầm Nam xoay người rời đi nữa, nhưng bóng ma tâm lý của Sầm Nam quá lớn, đến tận giờ vẫn chưa tốt hơn. Nếu không phải họ đang sống trong xã hội pháp quyền, lý trí của Sầm Nam vẫn còn thì loại chuyện nhốt cậu trong phòng giam cầm ngày ngày làm này làm kia không phải là không thể.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!