Ngoại trừ Lương Mộc Thu giành được giải thưởng Biên kịch xuất sắc nhất, "Ký sinh trùng" còn giành được giải Diễn viên phụ xuất sắc nhất về tay Ôn Dương. Lưu Phong Thao tuy không giành được giải Đạo diễn xuất sắc nhất nhưng vẫn rất hào hứng ôm Ôn Dương và Lương Mộc Thu, nói: "Sau này vẫn còn có cơ hội."
Doanh thu phòng vé của "Ký sinh trùng" không tệ lắm, phim có ít vốn sản xuất nhưng lại có được doanh thu thế này, tuy có chút tiếc nuối nhưng Lưu Phong Thao vẫn vui vẻ.
Tan cuộc, mọi người định đi chúc mừng một chút nhưng Lương Mộc Thu khéo léo từ chối, song Lưu Phong Thao lại lôi kéo cậu không buông: "Có chuyện gì mà gấp vậy? Uống đã rồi nói sau."
Lương Mộc Thu giơ tay vén sợi tóc rơi bên tai, khuyên tai màu đỏ dưới ánh đèn giống như càng thêm rực rỡ chẳng khác nào những mảnh hồng rơi rắc.
"Chuyện chung thân đại sự."
Cậu nhìn Lưu Phong Thao một cái.
Lưu Phong Thao không hổ là người sắp kết hôn, cuối cùng cũng có chút tiến bộ so với mấy tháng trước. Nhìn thấy Sầm Nam đứng đợi cách đó không xa thì bừng tỉnh đại ngộ.
Anh lập tức nhường lại cho chuyện lớn cả đời của người anh em, vỗ vai Lương Mộc Thu: "Cố lên chú em."
Lương Mộc Thu chỉnh lại quần áo rồi đi đến chỗ Sầm Nam, rõ ràng đã trao giải xong nhưng dường như cậu đang tham dự một buổi lễ trịnh trọng hơn, trống ngực đập thình thịch.
Trong túi quần âu của cậu có hai chiếc nhẫn được khăn lụa che lại, nhìn từ bên ngoài sẽ không nhận ra nhưng cậu lại có thể cảm nhận được sự lạnh băng của kim cương cách một lớp vải.Rời khỏi hội trường, Sầm Nam và Lương Mộc Thu đều không về khách sạn mà chạy thẳng lên cao tốc, Lương Mộc Thu nói cậu đã đặt nhà hàng ở gần bãi biển, muốn ăn mừng với Sầm Nam.
Sầm Nam cũng không hỏi vì sao cậu lại đặt bàn ở địa điểm xa như thế.
Dưới màn đêm yên tĩnh, một người lái xe chở người mình yêu đến bên bờ biển, cảm giác rất giống như cảnh kết của một bộ phim cổ điển.
Đến bãi biển Lương Mộc Thu đã chỉ, xung quanh vắng vẻ không có một nhà hàng nào mở cửa đón khách, chỉ có một giáo đường nho nhỏ màu xám trắng đỉnh nhọn, giống như một túp lều sừng sững bên bờ biển trong truyện cổ tích, sóng biển dập dờn hôn lên cát mịn, cả bãi biển đều không người quấy rầy.
Biên kịch Lương vừa mới đoạt giải không khỏi thổn thức, nhưng thôi ai bảo người đẹp thì khó lấy lòng chứ, để bao trọn bãi biển ngày hôm nay cậu tốn không ít công sức, nhưng khi quay đầu nhìn thấy Sầm Nam kinh ngạc thì cậu đã cảm thấy số tiền bỏ ra này rất đáng giá.
Người đẹp Sầm dung hoa nguyệt mạo như thế, cậu bị sắc đẹp làm cho mụ mị một lần cũng chẳng tính là thiệt thòi.
"Ngẩn người gì thế," Cậu nói, "Xuống xe thôi."
Ánh mắt Sầm Nam nhìn cậu rất phức tạp, cả bãi biển trống rỗng như thế chỉ có một giáo đường nho nhỏ, chỉ cần hơi suy nghĩ một chút là biết ngay Lương Mộc Thu muốn làm gì.
Nhưng anh lại không dám nghĩ mình có may mắn nhường đó.
Anh cô phụ Lương Mộc Thu 6 năm, anh quyết định bỏ rơi Lương Mộc Thu, anh còn có thể được như thế nữa ư?
Ông trời lấy đi rất nhiều thứ của anh nhưng lại bồi thường cho anh một Lương Mộc Thu, khiến xuân hạ thu đông của anh đều trở nên rực rỡ.
Lương Mộc Thu cũng mặc kệ Sầm Nam nghĩ gì, cậu khẽ bước trên bãi biển. Cậu đã từng nghĩ nếu có một ngày muốn cậu cầu hôn Sầm Nam thì trừ phi kề dao lên cổ cậu, cậu có thể vì cái mạng nhỏ của mình mà cân nhắc.
Nhưng đoá sen đen Sầm Nam này quá khiến người ta yêu thích, dịu dàng tinh tế đến mức muốn mạng người ta.
Cậu từng cân nhắc, cũng từng do dự, nhưng cuối cùng vẫn quyết định sẽ thành thật với chính mình.
Cậu yêu Sầm Nam, chỉ muốn dâng tất cả những gì đẹp đẽ nhất trên đời cho anh. Nhiều năm như vậy rồi, cậu đã trưởng thành ổn trọng, không còn là người thiếu niên luôn muốn dựa vào lòng Sầm Nam làm nũng nữa. Cậu hiếm khi muốn mình rộng rãi một lần, cũng muốn cưng chiều Sầm Nam một chút.
Cậu đẩy cửa giáo đường ra, nắm tay Sầm Nam.
Trong giáo đường không một bóng người, không có cha xứ, không có nhân chứng, chỉ có hoa hồng được trang trí khắp nơi, từng hàng ghế gỗ được phủ lụa mỏng màu xanh trắng, ánh nến lay động khắp phòng phản chiếu lên cửa thuỷ tinh thơ mộng, chẳng khác nào nơi nàng công chúa say ngủ trong truyện cổ tích.
"Thích không anh?" Cậu xoay người hỏi Sầm Nam, "Em nghe Nguyễn Trúc Tiên nói anh từng muốn tìm một giáo đường thật đẹp ở Chicago để kết hôn với em, nhưng lại không kịp."
Không kịp, vì sao mà không kịp họ đều biết rõ.
"Vốn dĩ em cũng muốn chờ anh cầu hôn em, nhưng nghĩ lại bây giờ anh nhát gan như thế, chờ anh đến hoa cũng héo mòn mất." Lương Mộc Thu cười, "Cho nên cứ để em làm vậy."Sầm Nam không nói nên lời.
Lương Mộc Thu đứng dưới cây thánh giá, rõ ràng là một gương mặt câu hồn đoạt phách nhưng Sầm Nam chỉ nhìn thấy nét dịu dàng trên đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!