Lương Mộc Thu muốn Sầm Nam đến tham dự lễ trao giải cùng mình.
Dù chỉ là lọt vào vòng đề cử chưa chắc đã giành được giải thưởng hay không, nhưng cậu vẫn hy vọng Sầm Nam ở bên cạnh mình.
Cậu níu tay áo Sầm Nam tính sổ: "Lúc em nhận giải Biên kịch mới xuất sắc nhất, anh không đi cùng em."
Sầm Nam vốn dĩ không định đi vì sợ gây thêm phiền toái cho Lương Mộc Thu, những sự kiện long trọng như thế anh chỉ là một người ngoài ngành trà trộn vào, chỉ sợ không hợp lắm.
Nhưng hiếm lắm mới có dịp Lương Mộc Thu chủ động yêu cầu, rồi còn làm nũng. Anh suy nghĩ rồi vẫn là nghe theo tiếng lòng: "Được."
Không được cùng Lương Mộc Thu trải qua những khoảnh khắc quan trọng, chính anh cũng cảm thấy tiếc nuối.
Cho nên anh đã sớm để trống lịch ngày hôm đó.
Rồi họ cùng đi thử lễ phục đã đặt may xong, thật ra trong tủ quần áo của hai người cũng có trang phục thích hợp, nhưng không biết là vì lần này có Sầm Nam hay là vì Lương Mộc Thu ham của đẹp nên kiên quyết muốn đặt may bộ mới.
Ở tiệm may Sầm Nam cúi đầu thắt cà vạt cho Lương Mộc Thu kiểu Windsor cổ điển, Lương Mộc Thu vụng về không biết thắt nhưng Sầm Nam lại rất thuần thục.
Lương Mộc Thu rũ mắt nhìn Sầm Nam.
Lông mi Sầm Nam tương đối dài, che đi đôi mắt lặng như nước sâu của anh. Sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng mà mềm. Dáng vẻ cẩn thận tỉ mỉ sửa sang lại trang phục cho cậu chẳng còn chút lạnh lùng như thường ngày, có chút vẻ dịu dàng như vợ hiền.
Cậu không nhịn được mím môi cười cười.
Mà Sầm Nam cũng đang nhìn vào gương, Lương Mộc Thu đặt một bộ âu phục viền đen kẻ sọc, sạch sẽ gọn gàng nhưng không quá mức cổ điển. Dáng người cậu vốn dĩ đã đẹp, bây giờ thay đổi áo thun quần dài ngày thường thành lễ phục trang trọng, thật giống như quý công tử bước ra từ thời Trung cổ, tuấn tú nhã nhặn, gương mặt trắng trẻo thanh thuần, đôi môi phớt hồng như hoa sơn trà nở nộ buổi sớm mai.
Còn anh mặc một bộ âu phục đen thuần, có vẻ càng thêm chín chắn hơn so với Lương Mộc Thu, hai người đứng chung một chỗ nhìn cực kỳ xứng đôi.
Sầm Nam bỗng nhớ đến cái gì, ánh mắt không khỏi tối sầm lại.
Hồi ở Chicago anh đã từng xem qua vài giáo đường phù hợp, khi đó anh và Lương Mộc Thu vẫn chưa chia tay, một mình anh đi qua khắp các đường lớn ngõ nhỏ ở Chicago tìm kiếm những giáo đường thánh khiết, nghĩ đến viễn cảnh sẽ dẫn Lương Mộc Thu đến đây kết hôn.
Anh cũng chẳng hỏi Lương Mộc Thu có bằng lòng hay không.
Bởi vì anh biết nhất định Lương Mộc Thu sẽ nói "Được."
Anh nghĩ, nếu khi đó Lương Mộc Thu thật sự cùng anh đi vào giáo đường thì có lẽ cũng sẽ ăn mặc giống như hôm nay, một bộ chính trang màu đen vừa vặn, tay áo đính mã não, trên tai có đeo khuyên hồng ngọc lắc lư làm nổi bật khuôn mặt xuất chúng.
Anh đã từng nghĩ mình sẽ dắt tay Lương Mộc Thu vào giáo đường như thế này, không cần cha xứ hay Thượng Đế chứng kiến anh cũng hứa sẽ chăm sóc, yêu thương Lương Mộc Thu cả đời.
Nhưng đáng buồn, đến cùng anh lại chẳng có được vinh dự đó.
Sầm Nam vuốt phẳng nếp gấp nơi cầu vai Lương Mộc Thu, những suy nghĩ không ai biết này chỉ tồn tại trong nháy mắt, đến khi ngẩng đầu lên lại trở về dáng vẻ quân tử ôn hoà lễ độ.
Lương Mộc Thu như một chú công nhỏ kiêu ngạo soi gương vài lần rồi quay đầu muốn Sầm Nam khen: "Đẹp không?"
"Đẹp lắm." Sầm Nam nói thật lòng, "Chắc chắn sẽ đè bẹp người khác."
Lương Mộc Thu cảm thấy Sầm Nam chỉ đang nói ngọt cậu thôi, chứ ở lễ trao giải thiếu gì Ảnh hậu Ảnh đế, làm gì đến lượt cậu đè bẹp ai. Nhưng dù sao trong mắt người yêu thì cậu vẫn đứng thứ nhất, nên là bé vẫn rất vui.
Thử đồ xong còn một vài chi tiết cần chỉnh sửa nên cậu thay lại áo len và quần jeans của mình, từ công tử ôn nhuận như ngọc trở thành sinh viên đại học mới tan trường, để Sầm Nam nắm tay mình nói muốn ăn cơm rồi.
Nhà thiết kế tuy đã trên dưới 60 tuổi nhưng mắt vẫn còn tinh lắm, nhìn tương tác của hai người trẻ tuổi này thì đã sớm đoán ra được. Thấy hai người tay nắm tay, nửa người Lương Mộc Thu dựa cả vào người Sầm Nam thì buồn cười lắc đầu, quay đầu nói một câu bằng tiếng Pháp với trợ lý của mình.
Sầm Nam nghe hiểu thì có chút kinh ngạc nhìn họ một cái rồi nhanh chóng thu hồi tầm mắt, làm bộ như không nghe thấy gì.
Nhà thiết kế nói: "Leon, nhìn họ giống chúng ta hồi trẻ nhỉ?"
Phòng thiết kế không lớn không nhỏ này cũng cất giấu một câu chuyện xưa không ai biết, Sầm Nam dắt Lương Mộc Thu đi ra ngoài nghĩ thầm không biết mấy chục năm sau anh và Lương Mộc Thu sẽ trở thành những ông lão như thế nào, có lẽ cũng sẽ chẳng khác gì hai vị trong tiệm kia.Chớp mắt đã đến ngày trao giải, Sầm Nam và ekip "Ký sinh trùng" với Lương Mộc Thu cùng đi vào sân khấu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!