Chương 55: Năm rộng tháng dài (Hoàn)

Vì Sầm Nam quang minh chính đại tan làm sớm nên Lương Mộc Thu về nhà với anh luôn, họ ngồi trên tấm thảm đen trước cửa sổ cùng nhau đọc lá thư thứ hai mà Cố Cẩm Tú gửi.

Cho dù là trong lá thư gửi con trai thì Cố Cẩm Tú cũng chẳng có lời lẽ dịu dàng gì, chỉ lạnh lùng dặn dò chuyện thừa kế tài sản cũng như chỉ điểm chuyện công việc cho anh, người nào nên lợi dụng thì lợi dụng, không cần vì chuyện của bố mẹ mà đẩy tài nguyên ra cho người lạ.

Chỉ đến cuối thư bà mới viết một câu: "Gần đây ta thường hay nhớ lại khi mới sinh con ra, lúc đó vừa hay là ngày tuyết đầu đông rơi xuống, ta cũng hãy còn trẻ nên thường ôm con nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm hoa mai. Khi đó ta chưa bao giờ nghĩ đến sẽ có một ngày ta với con lại giống như người xa lạ."

Lương Mộc Thu đọc thư chỉ muốn phỉ nhổ, ngay cả một câu xin lỗi cũng không có, đến chết vẫn không chịu cúi đầu tỏ vẻ mình cao quý, vậy họ cũng chẳng còn gì để nói.

Sầm Nam lại chẳng chút để tâm, bố mẹ anh là kiểu người gì anh sớm đã lĩnh hội, cũng chẳng trông cậy vào việc sau khi náo loạn như thế họ sẽ đột nhiên tỉnh ngộ.

Anh thậm chí còn an ủi Lương Mộc Thu: "Thật ra tuy rằng họ không phải là bậc cha mẹ đủ tư cách nhưng cũng không tính là những người cha mẹ tồi tệ nhất, dù nói muốn giết anh nhưng cuối cùng vẫn không xuống tay được, còn khóc mấy lần trong bệnh viện."

Chỉ tiếc rằng, khóc xong cũng chẳng thay đổi gì cả.

Anh chẳng hơi sức đi hận họ, đối với chuyện này có lẽ anh có chút tương tự kỳ lạ với họ, đối với người mình không muốn quan tâm thì ngay cả chút cảm xúc cũng là một sự lãng phí.

Cho nên với họ, anh chỉ còn lại sự thờ ơ.

Anh cũng trở tay xé lá thư rồi nói với Lương Mộc Thu: "Thật ra hai người họ mới ngoài 50, nói đến chuyện tài sản rồi kế thừa cũng quá sớm. Nếu cố gắng một chút nói không chừng còn có thể sinh đứa con thứ hai bù đắp tiếc nuối."

Lương Mộc Thu thiếu chút nữa đã bật cười.

Ánh mắt cậu vẫn còn sưng vù, nhìn đáng thương lắm lắm.

Buổi chiều nắng ấm thế này, cậu quay đầu hôn Sầm Nam, cảm giác có hôn bao nhiêu cũng không đủ.

Sầm Nam biết cậu lo lắng, khẽ vuốt ve lưng cậu như vuốt ve bé mèo con.

"Yên tâm đi, anh sẽ không biến mất nữa đâu." Anh nhẹ giọng nói với Lương Mộc Thu.Chớp mắt cuối năm đã qua, năm mới đang đến gần.

Tuy Sầm Nam bị bố mẹ đuổi ra khỏi cửa nhưng anh còn có Lương Mộc Thu, vậy nên khi năm mới đến, anh đã thu dọn hành lý cùng Lương Mộc Thu lên đường về quê.

Lương Ngọc phu nhân và bà ngoại cậu vẫn quắc thước như trước, Lương phu nhân mới đặt một bộ sườn xám màu đỏ thẫm, phối với trang sức phỉ thuý Lương Mộc Thu mua cho vui vẻ khoe cho 2 đứa con trai xem. Bà trời sinh có dung mạo xuất chúng, khí chất tao nhã, thường ngày nhìn còn có đôi chút lạnh lùng, lại khoác thêm khăn choàng nhung nữa chẳng khác nào mỹ nhân bước ra từ phim cổ.

Lương Mộc Thu và Sầm Nam lập tức vỗ tay, thả rắm cầu vồng với Lương Ngọc phu nhân.

Lương Mộc Thu nói: "Mẹ mà ra ngoài thể nào cũng khiến đám đàn ông tám trăm dặm ngoài kia chết mê chết mệt. Con nói chứ khi nào thì mẹ mới tìm bố dượng về cho con vậy, đứa con trai này rất sáng suốt, tuyệt đối sẽ không ngăn cản mẹ đi tìm mùa xuân thứ hai đâu."

Lương phu nhân hừ một tiếng, thưởng cho cậu một cái cốc đầu: "Ta muốn tìm, còn đến lượt con ngăn cản chắc!"

Lần này bà gõ có hơi đau, trán Lương Mộc Thu đỏ ửng thành một mảng nhỏ xuýt xoa một tiếng, Sầm Nam không dám nói mẹ vợ không đúng nhưng lại đau lòng, nhân lúc Lương Ngọc đi nói chuyện với bà ngoại thì đưa tay xoa xoa cho cậu.

Lương Ngọc thoáng nhìn thấy, bị lũ nhỏ này sến súa đến phát ngán nên xua tay đuổi hai người: "Hai đứa tự mình đi chơi đi, ta với bà ngoại con đi dạo phố một lát, tối nay nói chuyện tiếp."

Lương Mộc Thu như được đại xá, vội vàng kéo Sầm Nam ra ngoài.Trấn nhỏ này rất có không khí mừng năm mới, khắp nơi đều dán Phúc Lộc Thọ đỏ thẫm, người đi đường chen chúc nhau trước quảng trường không lớn lắm.

Lương Mộc Thu và Sầm Nam mặc áo khoác màu be kiểu tình nhân, tay trong tay đi trên con đường lát đá.

Trên quầy hàng nhỏ cạnh quảng trường có bán bánh gạo nếp có rưới đường trắng, có cẻ vị mặn, vị phô mai các kiểu, Lương Mộc Thu bèn mua một phần lẫn lộn chia nhau ăn với Sầm Nam.

Thật ra họ cũng chẳng có việc gì làm, trong nhà gần Tết cũng đã sắp xếp gần xong xuôi cả, lúc ra cửa Lương Ngọc dặn dò họ mua chút câu đối về. Lương Mộc Thu nhìn người bán hàng rong một lúc lâu, không hài lòng lắm, lớn tiếng nói: "Còn không đẹp bằng em viết."

Hoàn toàn quên mất chữ mình viết là dạng gì.

Nhưng nói thì nói thế chứ cậu vẫn mua vài bộ câu đối về, xem như hoàn thành công việc.

Tối đến về nhà, trên cành mai trong sân đã treo đèn lồng nhỏ màu đỏ, nhìn dưới gió lạnh có vẻ cực kỳ đáng yêu.

Lương Ngọc và bà ngoại đang nấu cơm, Sầm Nam thấy thế thì xắn tay áo lên hỗ trợ. Lương Ngọc vốn tưởng là anh và Lương Mộc Thu giống nhau, kết quả phát hiện tay chân gọn gàng, nhìn là biết thường xuyên vào bếp nên lời nói đến bên miệng lại nuốt xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!