Chương 49: Thật phong lưu

Trước khi về phòng ngủ, Lương Mộc Thu đã nhận được quà sinh nhật năm nay của mình.

Lương Ngọc phu nhân và bà ngoại không muốn nghĩ nhiều, trực tiếp nhét cho cậu hai bao lì xì to bự.

Lương Mộc Thu làm nũng: "Sao mọi người lại không quan tâm đến bé con phải phiêu bạt bên ngoài như thế chứ?"

Lương Ngọc lấy tăm chọc một miếng dưa hấu, lạnh lùng nói: "Mẹ không đánh con đã là quan tâm con lắm rồi đấy."

Lương Mộc Thu lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng.

Cậu lại quay đầu muốn xem Sầm Nam tặng mình cái gì, cả cái nhà này chỉ còn mỗi một người cậu có thể bắt nạt thôi.

Sầm Nam vốn định đợi về đến phòng mới đưa nhưng giờ bị nhìn chăm chú như thế thì lại không thể không lấy ra. Lương Mộc Thu ban đầu cũng không để ý lắm cứ thế cầm lấy, cho rằng chỉ là một cái măng sét thôi, kết quả mở ra nhìn lại là một cái chìa khoá xe rơi ra.

Lương Mộc Thu cầm lấy, mắt thiếu chút nữa là dán lên trên nó, chớp chớp mấy lần rồi ngốc nghếch hỏi: "Anh đưa chìa khoá xe cho em làm gì? Hay là mô hình tặng em hả?"

Chìa khoá xe Ferrari mà.

Sầm Nam thiếu chút nữa đã bật cười: "Anh tặng em mô hình làm gì, không phải em thích kiểu này sao, lần trước còn khen kiểu dáng đường nét thân xe đều đẹp. Vừa hay xe của em lái nhiều năm từ hồi tốt nghiệp rồi, không bằng đổi cái khác đi."

Lương Mộc Thu lại chớp chớp mắt, đầu óc có hơi lag xíu.

Đợt này cậu vừa mới chấp nhận sự thật túi tiền mình bị bào mòn đi không ít, thế mà tên thổ hào Sầm Nam này tự nhiên lại đến bao nuôi cậu.

Cậu thấy hơi phỏng tay nhưng Sầm Nam lại chờ mong tha thiết nhìn cậu, cậu không đành lòng từ chối, chỉ có thể khó xử.

Hai người nhìn nhau rơi vào trong mắt Lương Ngọc không thấy khó xử đâu, chỉ thấy tình ý tràn trề.

Tuy rằng bà không biết nhiều về xe nhưng không phải không biết biển số, thở hắt ra một hơi định mắng "Phá của", nhưng Sầm Nam không phải con ruột mình nên bà không mắng được, chỉ có thể mắng bóng mắng gió: "Con nhìn con đi, mới ra ngoài được vài năm mà càng ngày càng không biết tiết kiệm, chẳng biết tính toán cho sau này gì hết!"

Lương Mộc Thu nắm chặt chìa khoá Ferrari trong tay, bị mắng nhưng vẫn vui vẻ gật gù.

Một lúc sau bà ngoại mới khai ân, bảo hai người sớm đi ngủ đừng ngồi ngoài này nữa, Lương Mộc Thu mới lôi kéo Sầm Nam chuồn đi. Vào phòng ngủ đóng cửa phòng lại, cậu nhào về phía Sầm Nam ngồi trên thắt lưng anh, đè Sầm Nam dưới thân từ trên cao nhìn xuống: "Anh thành thật khai báo cho em biết anh lấy đâu ra nhiều tiền như vậy, tuy rằng chung cư Ngọc Lan không đắt nhưng cũng không phải bắp cải trong siêu thị, giờ anh lại mua Ferrari cho em, anh nói xem anh còn bao tiền nữa để phung phí hả!"

Cậu suy nghĩ một chút rồi lại nhéo eo Sầm Nam: "Nghe mẹ nói chưa, chẳng biết tính toán cho sau này gì hết!"

Sầm Nam cầm tay cậu cọ cọ bên má mình, chỉ coi như Lương Mộc Thu đang quan tâm mình nên trong lòng còn cao hứng nữa kìa.

"Không cần lo đâu em, mấy năm nay anh chẳng phải tiêu xài gì nên tiết kiệm được không ít, lúc bà nội qua đời còn để lại tài sản của ông bà cho anh." Sầm Nam nói đến đây thì cười với Lương Mộc Thu, "Bà nói là tuy không gặp được em nhưng vẫn cần đưa quà gặp mặt cho cháu dâu, còn dặn anh không được bạc đãi em. Anh chỉ nghe lời bà thôi."

Lương Mộc Thu lại nhéo anh cái nữa, "Anh mới là dâu í!"

Sầm Nam không tranh giành ba cái xưng hô này, bàn tay rờ lên eo nhỏ của Lương Mộc Thu rồi thấp giọng hỏi: "Vậy em thích chiếc xe này không? Khi nào về bên kia thì em sẽ có thể nhìn thấy nó."

Lương Mộc Thu rất muốn nói mình không thích.

Nhưng bây giờ trái tim cậu cứ đập bùm bùm, đợt trước còn thèm nhỏ dãi mẫu xe này mà bây giờ nó đã thuộc về cậu rồi.

Nhưng mục tiêu ban đầu của cậu là nuôi Sầm Nam, sớm ngày trở thành trụ cột trong gia đình để Sầm Nam làm tiểu bạch kiểm là được, sao bây giờ càng lúc càng xa mục tiêu thế này.

Hai má cậu phồng lên chọc chọc Sầm Nam, oán giận: "Đi một vòng dài, sao anh vẫn là phú nhị đại thế chứ!"

Làm cậu không thể làm trụ cột được mấy ngày.

Năm đó khi biết người yêu mình là phú nhị đại, cậu phải mất một lúc lâu mới tiếp nhận được sự thật này, vừa nãy anh còn nói thêm từ đời ông cố nhà Sầm Nam đã làm giàu ở nước ngoài rồi.

Sầm Nam nắm lấy ngón tay cậu đặt lên môi hôn: "Sao có thể chứ, bây giờ mọi thứ đều là của em, anh cũng là của em, em mới là đại gia cơ mà."

Lương Mộc Thu không thèm tin, nhưng lại được người yêu dỗ dành đến mặt mày hớn hở, tiến lại gần hôn Sầm Nam.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!