Chương 48: Ân ái lưỡng bất nghi

*Tên chương: Lưỡng bất nghi là không nghi ngờ gì, luôn tin tưởng lẫn nhau.Mùa hè luôn trôi qua rất nhanh, Lương Mộc Thu vội vàng thành lập phòng làm việc mới, chớp mắt đã vào thu.

Sau cùng cậu chọn thuê một toà văn phòng gần khu nội thành, diện tích không tính là lớn nhưng cũng sạch sẽ gọn gàng, bên ngoài cửa sổ sát đất là hàng cây ngô đồng xanh tốt trông rất mát mẻ, khi làm việc mệt mỏi thì có thể đứng ngắm cảnh ngoài cửa sổ.

Tuy nói Lương Mộc Thu cảm thấy mấy năm nay mình cũng tích cóp được chút tiền nhưng lúc thuê nhà phải đóng một cọc cho cả năm vẫn xót hết cả ruột, thở ngắn than dài, tựa hồ một đêm trước giải phóng, ngay cả địa chủ cũng không còn cái ăn.

Sầm Nam đi chọn địa chỉ theo cậu, hai người cùng ngồi trong phòng làm việc trống trải, anh chuyên chú nghe Lương Mộc Thu mường tượng ra tương lai thế nào, sắp xếp sau này ra sao, nhìn Lương Mộc Thu thở dài như một lão nông nhìn rau mình trồng cuối cùng cũng sắp được thu hoạch.

Thấy Lương Mộc Thu nộp tiền nhà xoắn hết cả người, anh búng vành tai cậu một cái: "Đã bảo em lấy căn hộ kia của anh làm văn phòng thì em không chịu, bây giờ có hối hận cũng không kịp."

Lương Mộc Thu ủ rũ nhìn Sầm Nam: "Em không thèm đặt phòng làm việc đối diện nhà mình đâu, công tư không rõ ràng thế làm em cảm giác mình chả bao giờ phải đi làm mất."

"Hơn nữa," Cậu mím môi nói nhỏ, "Em không phải là tên nhóc cần anh bao nuôi đâu."

Sầm Nam bật cười.

Tuy rằng hai người đã tái hợp nhưng về chuyện tiền bạc, Lương Mộc Thu vẫn thích độc lập kinh tế hơn.

Còn anh chỉ muốn đưa hết của cải tài sản của mình giao cho Lương Mộc Thu, thế mà Lương Mộc Thu lại chẳng thèm nhìn, không hề ham muốn chút nào.

Anh hết cách, chỉ có thể bóp vai đấm lưng cho ông lớn, giúp cậu giảm bớt mệt mỏi mấy ngày nay phải chạy đông chạy tây.

Lương Mộc Thu thoải mái hưởng thụ như bé mèo con, còn nhắc nhở anh: "Dịch sang trái một chút, nhẹ một chút."Cuối cùng Lương Mộc Thu cũng hoàn thành setup văn phòng, mấy biên kịch gia nhập phòng làm việc của cậu cũng đều quen biết cả, đa phần là đàn em tốt nghiệp cùng trường với cậu.

Mọi thứ đang diễn ra rất tốt đẹp.

Ngày quyết định tên phòng làm việc, Lương Mộc Thu ngồi ngoài ban công uống rượu với Sầm Nam. Cậu uống nhiều hơn lượng bình thường, Sầm Nam muốn cản cậu mà lại bị gạt ra.

Cậu bất giác làm nũng: "Em uống được mà, anh quản gì chứ!"

Sầm Nam không chống cự được, từ trước kia Lương Mộc Thu đã biết cách trị anh rồi.

Tay anh buông lỏng bình rượu, nhưng lại lo lắng nhấn mạnh: "Vậy uống xong bình này thì thôi nhé, nhiều quá mai em lại bị váng đầu đấy."

Lương Mộc Thu mặc kệ anh, khiêu khích uống một ngụm lớn.

Nhưng cậu lại bật cười, ánh trăng mùa thu có vẻ cực kỳ sáng sủa, gương mặt cậu đỏ bừng nhìn Sầm Nam: "Anh có biết phòng làm việc của em tên là gì không?"

Sầm Nam lắc đầu, mấy ngày nay Lương Mộc Thu vẫn giữ bí mật với anh.

Lương Mộc Thu nhìn anh không chớp mắt, khẽ nói: "Tên là Nam Lâm Tri Thu."

Thật ra cậu có thể không cần lấy cái tên quá sến sẩm này, đặt lên là phòng làm việc của Lương Mộc Thu có khi còn dễ nhớ, dễ có danh tiếng hơn.

Nhưng đêm khuya thanh vắng khi cậu cầm bút viết trên sổ tay, phát hiện mình vẫn rất muốn đưa Sầm Nam vào cuộc sống của mình.

Sầm Nam đã bỏ lỡ quãng thời gian cậu bước từ trường ra xã hội, nhưng những ngày tháng về sau cậu không muốn Sầm Nam sẽ lại bỏ lỡ nữa.

Có lẽ cậu đã qua cái thời tuổi trẻ ngông cuồng, cũng còn lâu cậu mới về già nhưng một mối tình với Sầm Nam đã tiêu hao hết tất cả tâm huyết của cậu.

Cậu đã từng có rất nhiều giấc mộng phiêu lưu, tưởng tượng rất nhiều chuyện phi thường mà mình với Sầm Nam sẽ cùng nhau thực hiện.

Nhưng bây giờ cậu lại cảm thấy mỗi sớm mai tỉnh dậy có thể nhìn thấy Sầm Nam bên cạnh mình đã là tốt lắm rồi.

Tình yêu tuổi 18 của họ giống như bức thư tình mùa hè, giống như quả mận ướp lạnh chua ngọt thanh mát. Mà tình yêu hôm nay lại như trái cây vào thu, đến ngày đông sẽ ủ thành rượu và ngồi nhâm nhi bên lò sưởi. Cũng không phải chỉ có thơ từ ca phú mới lãng mạn, khói lửa nhân gian cũng có vẻ đẹp của riêng mình.

Lương Mộc Thu khẽ chạm ly rượu của mình với của Sầm Nam, thuỷ tinh chạm vào nhau phát ra tiếng kêu giòn tan thanh thuý, cậu khẽ hỏi: "Anh thấy dễ nghe không?"

Sầm Nam cầm tay cậu, ngón tay vừa vặn dừng nơi mạch đập nối liền với trái tim Lương Mộc Thu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!