Chương 47: Không được

Mẹ Lương Mộc Thu thật ra cũng không muốn giáo huấn gì, chỉ là vừa nãy nhắn tin wechat cho con trai nhưng không thấy trả lời, người làm mẹ hay nghĩ linh tinh nên mới gọi hỏi cậu đang ở đâu.

Bây giờ nghe thấy Lương Mộc Thu vui vẻ đùa giỡn với mình thì bà cũng thở phào nhẹ nhõm, nói một đôi câu rồi thôi.

Bà hỏi Lương Mộc Thu: "Sắp đến Trung thu rồi, năm nay con có về không? Cũng sắp sửa sinh nhật con, gần đây con có bận gì không?"

Sinh nhật của Lương Mộc Thu rơi vào trước ngày Trung thuu.

Bình thường nếu không bận thì cậu sẽ về quê, cậu với mẹ và bà ngoại rất thân thiết, lâu không gặp thì cũng sẽ nhớ nhung.

Nhưng năm nay…

Cậu nhìn Sầm Nam bên cạnh, trong lòng hơi do dự không biết nên để bạn trai mới nhậm chức này thế nào.

"Nói sau đi ạ, chắc là con sẽ về thôi, nếu mà con không bận." Cậu không nói quá chắc chắn, "Dầu cá con mua cho bà họ đã giao đến chưa ạ, cả trâm cài tóc nữa ấy mẹ."

Lương Ngọc ở đầu dây bên kia cười: "Nhận được rồi, ánh mắt con được đấy, mẹ cài vào tóc ai nhìn thấy cũng khen đẹp hết."

Lương Mộc Thu miệng ngọt nói: "Đấy là vì mẹ xinh đẹp sẵn rồi, cái đấy chỉ làm nổi bật lên thôi."

Hai mẹ con tâng bốc nhau một hồi, Lương Ngọc biết gần đây công việc con trai thuận lợi thì cũng không hỏi nhiều, bà còn phải xem phim nên không rảnh dong dài với thằng nhóc này.

"Khi nào sắp về thì nhớ gọi cho mẹ biết." Nói xong câu này liền cúp máy.

Lương Mộc Thu cất điện thoại, khoé mắt đuôi mày còn vương ý cười khẽ lắc đầu, nhân tiện kể lể với Sầm Nam: "Sau khi về hưu cuộc sống của mẹ em càng ngày càng phong phú, khiêu vũ vẽ tranh trồng hoa, còn có nguyên một dàn các ông muốn theo đuổi mẹ nữa, em càng ngày càng không có địa vị trong nhà."

Sầm Nam "Ừ" một tiếng: "Chuyện tốt mà."

Anh nói rất bình tĩnh nhưng Lương Mộc Thu lại nhạy cảm nghe ra được tâm trạng Sầm Nam không tốt, khó hiểu nhìn sang.

"Anh sao thế?" Cậu hỏi Sầm Nam, "Sao đột nhiên lại mất hứng rồi?"

Sầm Nam định thẳng thừng phủ nhận, nhưng mới mở miệng lại thôi.

Một lúc sau anh mới hỏi: "Anh không buồn, anh chỉ nghĩ mẹ với bà em có biết chuyện của chúng ta không?"

Chuyện anh comeout quá mức kinh khủng, đến bây giờ nhớ lại vẫn là một cơn ác mộng. Sau khi về nước anh một mực theo đuổi Lương Mộc Thu vất vả lắm mới được nhận lời, nhưng vừa nãy nghe thấy Lương Mộc Thu nói chuyện điện thoại với mẹ mình, anh mới chợt nhận ra tuy mình và em ấy đã tái hợp song gia đình Lương Mộc Thu thì hẳn là chưa biết.

Tình cảm của Lương Mộc Thu với mẹ và bà thân thiết hơn nhiều so với gia đình anh.

Xe đã đi vào chung cư, Sầm Nam xoay vô lăng rồi châm chước mở miệng: "Nếu không biết thì thôi em đừng nói vội, tránh để họ đau lòng."

Lương Mộc Thu chấm hỏi nhìn anh.

"Vậy anh phải làm thế nào?" Cậu hỏi, "Anh định bụng sẽ làm người tình nhỏ không thể để bên ngoài biết được, lễ tết sẽ tìm lý do để lấp liếm với mẹ. Sau này khi nào lớn tuổi hơn thì lại nói với mẹ là em không kết hôn ư?"

Sầm Nam suy nghĩ một chút: "Cũng không phải không được, không để ảnh hưởng đến quan hệ gia đình của em là tốt rồi."

Lương Mộc Thu thật sự là bị anh chọc giận đến mức bật cười.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Sầm Nam, giống như là việc trở thành một người tình bí mật không phải là chuyện gì lớn cho cam.

Nghĩ đến đây cậu lại thở dài chua xót.

Nhớ năm đó Sầm Nam sẽ không bao giờ nói những lời này. Khi ấy dù vẻ ngoài anh lạnh lùng nhưng trong lòng cũng sẽ ôm mộng, hận không thể để cả thế giới biết anh là người trong lòng của Lương Mộc Thu, ai cũng đừng hòng cướp mất.

Nhưng bây giờ Sầm Nam sẽ lùi lại, không cần được người nhà cậu chấp nhận, cũng không cần quang minh chính đại ở bên cậu, chỉ cần chút tình cảm này ở hai người vẫn còn là được.

Trải qua phong sương, con người luôn trở nên dè dặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!