Chương 46: Bạn trai

Vì còn có Mao Đậu ở nhà nên họ không tiếp tục ở lại chung cư Ngọc Lan nữa, mấy vali quà tặng kia Lương Mộc Thu cũng không cầm mà chỉ đeo đôi khuyên tai nọ, dù sao sau này họ vẫn có thể thường xuyên đến đây.

Đóng cửa căn hộ lại, Lương Mộc Thu nhìn chăm chú quảng cáo nhỏ người ta dán ở gần cửa vẫn còn thấy hoảng hốt, có lẽ cuộc đời con người thật sự thế ngoại đào nguyên, hai ngày này sống trong căn hộ khiến cậu cảm giác như mình trở lại thời đại học.

Bây giờ đứng ngoài cửa mới thấy choàng tỉnh khỏi giấc mộng.

Sầm Nam nhìn cậu đứng bất động, hỏi: "Có chuyện gì thế em?"

Lương Mộc Thu lắc đầu: "Không có gì."

Họ vào thang máy đi ra khỏi căn hộ, hôm qua đi thang máy đi lên Sầm Nam còn đang lo nghĩ cách tỏ tình, hôm nay rời khỏi đây họ đã là người yêu rồi.

Rời khỏi khu chung cư, Lương Mộc Thu đi đến quán trà sữa bên cạnh mua một cốc trà sữa, cửa hàng này sau khi Sầm Nam rời đi mới mở, ông chủ là một chàng thanh niên buộc tóc đuôi ngựa rất thân thiết với Lương Mộc Thu, lúc Lương Mộc Thu dọn đi còn tặng cậu một hộp dâu tây.

Bây giờ gặp lại cậu, ông chủ khá là bất ngờ: "Tiểu Lương à, lâu lắm không gặp cậu rồi."

Lương Mộc Thu cười cười: "Ông chủ Triệu, lâu rồi không gặp."

Cậu đứng trước quầy xem menu sản phẩm mới, nhưng Sầm Nam lại nhìn vào tấm ảnh chụp treo trên tường quán.

Giữa rất nhiều tấm ảnh chụp nho nhỏ, anh chuẩn xác bắt được tấm ảnh Lương Mộc Thu mặc áo len màu caramel ngồi cắn ống hút bên cửa sổ, nhìn cậu lúc đó gầy đi nhiều, tóc cũng không cắt mà để dài qua tai, ánh mắt sáng ngời ôn nhuận.

Anh đưa tay chạm vào Lương Mộc Thu trong ảnh, nhìn thấy trên tường bên cạnh viết – năm 2019, mùa thu.

Lương Mộc Thu, Thu Thu của hắn sinh ra vào mùa thu nên mới được đặt cái tên này.

Anh nhớ lại chuyện này, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn nhiều.

Lương Mộc Thu nhìn thực đơn nửa ngày rồi gọi một cốc "trà ô long trân châu hoàng kim", ông chủ lại chỉ Sầm Nam: "Bạn cậu uống gì?"

"Anh ấy không uống trà sữa." Lương Mộc Thu nói, "Không cần để ý đến anh ấy."

Ông chủ đứng sau quầy pha chế cho Lương Mộc Thu, nhân tiện nói chuyện phiếm, "Sao anh chưa từng gặp bạn cậu lần nào nhỉ, dáng vẻ đẹp trai thế này anh mà gặp qua thì kiểu gì cũng có ấn tượng."

Lương Mộc Thu ngồi trên ghế cao lắc lắc cẳng chân, đoạn quay đầu nhìn Sầm Nam một cái rồi nói: "Bởi vì anh ấy không phải là bạn em."

Ông chủ "Hả?" một tiếng.

Lương Mộc Thu cười tủm tỉm: "Anh ấy là người yêu em."

Ông chủ sững sờ một chút rồi lập tức cười rộ lên, thêm một miếng sô cô la vào cốc trà sữa đã làm xong.

"Tặng cậu một miếng socola, ngọt ngào lại thoải mái." Ông chủ vỗ vai Lương Mộc Thu, "Chẳng trách lúc trước cậu không yêu đương, thì ra là có đối tượng rồi, được đấy người anh em."

Lương Mộc Thu vui vẻ: "Anh còn đối xứng phết nhỉ."

Sầm Nam nghe tiếng cười bên này thì quay đầu lại nhìn thoáng qua, Lương Mộc Thu và ông chủ đều đang cười thấy anh quay lại thì cười càng lớn hơn, nhưng không ai nói cho anh biết họ đang nói gì.Quay lại với nhau chưa được mấy ngày, Sầm Nam đã mặt dày đòi chuyển vào nhà Lương Mộc Thu.

Anh thẳng thắn nói là mua căn nhà kia chỉ để theo đuổi Lương Mộc Thu, bây giờ người đã theo đuổi được rồi thì nó cũng mất đi giá trị, ở một mình không có ý nghĩa gì cả.

Lương Mộc Thu nghĩ thầm, nhà cậu hay ho thế cơ à, là có thêm bể bơi hay là sân vườn hay gì?

Nhưng cậu cũng ngầm đồng ý cho Sầm Nam mang hành lý đến nhà mình.

Sau khi Tống Duy biết chuyện này thì mắng mỏ cậu một trận qua điện thoại: "Lương Mộc Thu, cậu có thể khiêm tốn chút được không hả, sao lại dễ dàng cho anh ta vào nhà mình thế! Đàn ông thì không thể chiều hư, cho anh ta tí vải màu là đòi mở phường nhuộm đấy!"

*ý câu này là kiểu: được voi đòi tiên

Lương Mộc Thu vui vẻ ngồi xếp bằng trên sô pha hỏi: "Vậy cậu nói nên làm thế nào giờ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!