Vì đêm hôm qua náo loạn quá mức mà hôm sau Lương Mộc Thu ngủ đến giữa trưa mới tỉnh, Sầm Nam thì làm việc và nghỉ ngơi vẫn rất có quy luật nhưng cũng nằm trên giường cùng cậu.
Lúc Lương Mộc Thu tỉnh lại hãy còn mơ mơ màng màng, quên mất đây không phải phòng ngủ nhà mình, nhìn trần nhà còn đang thấy màu này không đúng lắm, nhìn Sầm Nam bên cạnh mới nhớ ra hôm qua đã xảy ra những chuyện gì.
Cậu sờ sờ trán, lông mi khẽ chớp rồi khàn giọng nói với Sầm Nam: "Chào buổi sáng."
Sầm Nam vẫn đợi cậu tỉnh lại, đang nằm nghiêng nửa người nhìn cậu, tấm chăn bị trượt hơn nửa xuống khỏi người cậu để lộ làn da trắng nõn và cơ ngực cân xứng dưới ánh mặt trời, đẹp đến không tỳ vết, đôi mắt tối màu trong veo màu hổ phách.
"Sớm nha." Sầm Nam cúi đầu hôn lên trán cậu, "Mon amour."
*Mon amour = Em yêu
Lương Mộc Thu nghe hiểu, buổn cười: "Sến vừa thôi."
Sầm Nam lại hôn lên mi tâm cậu, "Một cậu bạn người Pháp dạy anh, nói vừa nhìn đã biết anh là kiểu vụng về ít nói không được phụ nữ yêu thích nên mới độc thân lâu như thế."
Lương Mộc Thu bật cười thành tiếng.
Cậu ngẩng đầu, tò mò hỏi: "Vậy anh trả lời thế nào?"
Ngón tay Sầm Nam nghịch nghịch tóc cậu: "Anh nói anh không cần phụ nữ thích, anh chỉ muốn làm hài lòng một người con trai thôi. Sau đấy cậu bạn kia sửng sốt một lúc rồi bảo anh ngầu, một tuần sau thì cả lớp biết anh đang có một vị hôn phu ở xa."
Sầm Nam nhớ lại chuyện này cũng hơi khó hiểu, không biết cậu bạn người Pháp kia của mình thêm mắm dặm muối thế nào rồi lại phát huy trí tưởng tượng thế nào mà khiến bạn học anh nhìn anh rất kỳ cục, thậm chí còn có bạn học nữ đồng tình vỗ lưng nói ủng hộ anh.
"Người Pháp cũng hóng hớt ngồi lê đôi mách lắm." Sầm Nam tức mình nói.
Lương Mộc Thu lại cười đến không khép miệng được.
Cậu cọ cọ đầu vào tay Sầm Nam như một bé mèo thân thiết với chủ rồi hỏi: "Anh ở nước ngoài với họ có ổn không, bạn học hay gì đó có thường xuyên ra ngoài chơi không?"
Trước đây cậu luôn trốn tránh không muốn nghe chuyện xảy ra ở nước ngoài của Sầm Nam, nhưng bây giờ lại thấy cũng chẳng có gì to tát.
Thật ra cậu đoán cuộc sống của Sầm Nam ở nước ngoài cũng không quá phong phú, chuyện mà anh không có hứng thú thì đều rất lạnh nhạt, nhất là khi vừa chăm sóc bà vừa hoàn thành việc học, còn chịu đủ loại chuyện sau khi chia tay với cậu, hẳn là không có tâm trạng chơi bời.
Nhưng cậu lại hy vọng Sầm Nam sống tốt hơn một chút.
Trong những năm họ xa cách nhau này, cậu vẫn mong rằng Sầm Nam không phải lúc nào cũng chịu đau đớn.
Sầm Nam suy nghĩ một chút: "Không tính là thân quen lắm, anh không tham gia mấy bữa tiệc tùng của họ nhưng mà có mấy người vì bài tập mà đến nhà anh, sau khi ăn tối bà nội nấu thì suốt ngày đòi đến. Thỉnh thoảng anh với họ cũng đi leo núi, cũng được mời đến mấy bữa tiệc cuối tuần nhưng nhàm chán lắm, chỉ đến uống rượu nhảy múa la hét, có người đến mời anh một ly nhưng rốt cuộc lại gục thẳng xuống bàn."
Anh cũng giành được 100 đô, sau khi đi ra ngoài thì quyên góp luôn cho mấy cửa hàng từ thiện.
Anh rời đi khá sớm, khi đó là mùa đông, Chicago có tuyết rơi. Vì đang trong kỳ nghỉ nên toàn bộ khuôn viên trường đều im ắng, trống rỗng như đang ở một thế giới khác.
Anh đi bộ trên đường đến trường, đi ra ngoài rất xa để nhớ lại hôm đó là ngày Đông chí ở Trung Quốc.
Cuối cùng anh mua một gói bánh trôi, Lương Mộc Thu là người miền Nam, thích ăn bánh trôi vào ngày Đông chí. Anh mua cả hạt vừng và loại nhân đậu mà Lương Mộc Thu thích ăn, bánh trôi trắng nõn mập mạp nấu trong sữa, ăn một miếng là ngọt đến líu lưỡi.
Anh chưa bao giờ thích đồ ngọt, nhưng ngày đó anh đã ăn hết cả gói.
Anh cúi đầu nhìn Lương Mộc Thu một cái, người này hiện đang ngoan ngoãn nằm trong ngực mình giống như một bé mèo nhỏ để lộ bụng cho anh sờ, ngay cả móng vuốt cũng mềm nhũn.
Anh cầm tay Lương Mộc Thu lên hôn một cái rồi hỏi: "Ngày Đông chí bây giờ em còn ăn bánh trôi không?"
Lương Mộc Thu "Hả?" một chút, không theo kịp suy nghĩ của Sầm Nam nhưng vẫn trả lời theo: "Không ăn nhiều lắm, một mình ở ngoài cũng chẳng nhớ được ngày lễ gì, trước kia đều là mẹ nấu cho em."
Cậu nhìn thoáng qua Sầm Nam: "Còn lại thì đều là anh nấu."
Năm nhất năm hai đại học Sầm Nam đều nấu bánh trôi cho cậu, đến bây giờ cậu vẫn còn nhớ rõ có lần Sầm Nam mua nhầm loại nhân đậu phộng, khiến cậu tức đến mức phồng mặt hồi lâu, không cam lòng phải ăn nốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!